Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

truyện sec hoc sinh massage


Lúa má dạo nay ế rệ cộng thêm cái khoản thuế má quá cao mà thu vô chẳng được là bao nhiêu làm Tư cò chán nản, nhiều đêm nằm vắt tay lên chán Tư cò nghĩ hay là bán quách mẹ nó cái máy xay xát lúa kiếm ít vôn mần ăn, còn hơn để càng ngày càng lổ, rồi Tư cò bàn với vợ thấy có lý mẻ gật đầu.
Cũng may, có thằng Hai việt kiều mới về thăm quê thấy cha nó làm ruộng khổ quá, định kiếm cái gì nhẹ nhẹ cho ổng làm, Tư cò nhào vô cáp liền, sau mấy lần đi tới đi lui coi coi ngắm nghía nó
- Chú tính con bao nhiêu?
- Thấy mày là con Tám râu chứ không phải ai xa lạ, thôi thì tao để mày 10 cây, tính nói cho nó trả giá khoảng 7, 8 cây là Tư cò chịu liền
Không ngờ sẳn tiền đô nó gật đầu cái rụp làm Tư cò muốn nhảy cẩng lên, rồi chịu liền, bây giờ cầm cả chục cây vàng trong tay Tư cò như trong mơ chẳng biết tính chuyện làm ăn gì.
Sẳn dịp có thằng Sáu là em bà con dân chợ trời ở tp xuống chơi Tư cò gầy độ nhậu, nhân tiện hỏi nó đi đây đi đó nhiều bíet cách làm ăn chỉ cho mà mần, vậy mà cũng hơn lít đế

Trong trạng thái ngà ngà say nó nói:
- Muốn công việc thì thiếu mẹ gì, chỉ sợ anh không có vốn thôi
Nóng máu vì bị thằng em khi dể
- Anh giờ có chục cây vàng chú đừng có khi dễ
Nó sáng mắt lên, rồi chề môi
- Có cả chục cây vàng vậy mà đãi em út có lít rượu đế, kẹo vậy cha nội lâu lâu có tiền phải xài cho sướng chứ suốt ngày ở cái só này làm sao mà mở mặt với đời.
- Thì mày cứ từ từ chỉ anh cách mần ăn rồi anh đãi chú, chú không hiểu gì anh ráo trọi.
- Bây giờ chỉ mua chiếc xe máy chạy xe ôm là khoẻ nhất, vừa có xe đi vừa kiếm được đồng ra đồng vô khoẻ cái thân.
Ngồi suy nghỉ thấy có lý Tư cò nói được bây giờ chú muốn gì ? anh chiều
Nó nhìn quanh
- Hỏi thiệt anh có sợ bả hông?
- Bả là vợ chứ đâu phải là má tao đâu mà tao sợ.
Ngó đồng hồ nó nói:
- Bây giờ cũg trể rồi thôi mai em dắt anh lên thành phố mua cái xe rồi hai anh em mình đi mát-xa.
Tư cò ngạc nhiên :
- Mà mát-xa là cái mẹ gì ? tao hổng biết.
- Mát -xa là đấm bóp đó.
- Tưởng gì đấm bóp thì nói mẹ đấm bóp đi, cần gì ngày mai bây giờ mày nằm xuống anh đấm cho mày. Nó cười hề hề
- Thôi đi ông nội đấm như vậy thích con mẹ gì, vô đó mình nằm dài cho em út nó đấm và nếu anh thích thì........ Nó ghé tai nói nhỏ, ngộ quá hen, cái khoản này anh biết rồi. Được chơi thì chơi, với lại lâu lâu có tiền là có quyền.
Sáng hôm sau nó đèo Tư cò lên thanh phố chạy ra chợ xe mua xe nhưng không có chiếc nào ưng ý, hai anh em tấp vào quán l2m sương sương đợi trưa chắc có nhiều xe.

Đúng là dân quê lâu lâu "đại náo"thành thị, nhìn cái gì cũng là lạ, hay hay nhất mấy cô bận mấy bộ đồ mát mẽ nhìn muốn nổ con mắt.
Được một lát ngà ngà saynhớ đến vụ matxa Tư cò kêu tính tiền đi, chổ đi một lúc lâu rồi dừng trước cái quán đèn xanh đỏ nhấp nháy chử "HẠ TRẮNG" thắng xe cái kịch trước quán Tư Cò thấy đúng là quán Hạ vì mấy cô chạy bàn ai nấy đều mát mẽ chứ đâu như mấy con nhỏ dưới quê cứ bà ba mà diển nhìn chán thấy mẹ.
Hai cô ả thơm như múi mít trẻ măng chạy ra bá cổ kéo vào
- Cho hai tit-ke mát-xa nha, nó nói
Một cái giọng oanh vàng :
- Dạ có ngay, hai anh vô trong, để em dẩn cho.
Tư cò líu ríu bước theo sau thằng Sáu và hai cô ả, nó ghé tai nói nhỏ vô trong em một phòng anh một phòng, rồi cứ như ở nhà mà làm bậy nha cha.
Tư cò ầm ừ vì mải nhìn cái cặp đùi trắng bóc của mấy con nhỏ, cái mông bự tổ chảng chứ đâu như con vợ già ở nhà vừa ốm vừa đen, lại hôi mùi phèn nữa chứ. Vào trong chưa biết làm gì thì ẻm phục vụ nói anh Hai đi tắm cho mát.
Tắm thì tắm, cồ ẻm sưng tên Thu, rồi nói anh tắm đi rồi ra đây nằm cho mát vừa nói vừa chỉ cái giường phủ ra hồng.

Trời phật ơi! Từ phòng tắm bước ra thì thấy cô ẻm ngồi trên giường trong bộ đồ "thể dục nhịp điệu" làm Tư cò đánh rớt cái quần rơi ra  truyen sec hoc sinh mấy cây vàng sáng choé, lụm bỏ vào túi máng lên cái móc thì Tư cò nghe
- Uynh uynh, hà..... hà...... uhhh...... uhhhh
ở phòng bên cạnh, tò mò Tư cò hỏi
- Cái gì vậy?
Thu cười ỏn ẻn:
- Chắc họ vật lộn.
Vật nhau?té ra mát-xa còn kết hợp vỏ vật?Nhìn vẽ mặt Tư cò cô ả hiểu:
- Anh ở quê lên!
Tư cò cười hề..... hề gật đầu
Thu đứng lên cổi áo ra chèn đét ơi cái vú nó bự chản trắng bóc, rồi nó cởi tiếp cái quần siêu short của nó ra, một chùm lông đen nhánh hình tam giác ở giữa hai cái đùi bự và trắng làm tư cò muốn nổ đom đóm mắt, hồi d0ó đến giờ chỉ có cởi quần con vợ ra là leo lên hì hục nắc mà chỉ làm buổi tối nên có thấy mặt mủi cái lồn ra làm sao, đúng là đi một ngày đàn học một sàn khôn. Tư cò nghỉ thầm

Nó dang háng ra làm Tư cò thấy thấp thoáng cái lổ đỏ đỏ, cu Tư cò chỉa ra từ hồi nào hổng biết, quắc Tư cò lại nó tuột cái quần xalỏn cháo lòng of Tư cò xuống, rối ngậm cặc T cò bú. - Cha mẹ ơi! Một luồng điện chạy dọc sóng lưng, ngó xuống nó cứ cầm cặc vừa xục vừa bú, ngộ thiệt con cặc chạy tuốt vô họng mà nó không sặc, chhợt nó lấy đầu kưỡi liếm lổ đái làm muốn són đái, rồi lè lưởi liếm quanh cu làm Tư cò sướng rân người, con nhỏ này cu mình mà nó làm như cây càrem mà nó liếm, Tư cò nghĩ trong đầu.

Được một lát nó nằm ngữa chang hảng ra kêu tưcò leo lên, tò mò muốn coi cái lổ lồn ra làm sao Tư cò cuối xuống nhòm vào, thình lình nó nắm đầu nhấn vào lồn nó làm Tư cò chới với, sau một phút đinh thần thấy cái lổ đỏ đỏ Tư cò lè lưỡi liếm thử thấy nó quằn người lên, tiếng lên một chút thấy cái hột nho nhỏ u ra nhìn thất ghét Tư cò lấy miệng nhay nhay làm nó giật nhỏm người, biết nó sợ chổ đó cư thế mà Tư cò làm tới hết bu, nút rồi liếm mà lạ làm sao nước ở đâu mà quá trời làm ướt hết mặt Tư cò, hồng lẻ nó đái ma không phải, nước đái sao nó không khai đằng này nó tanh tanh nhớt nhớt giống như nước lồn của con vợ già ở nhà, thôi chết mẹ rồi nãy giờ mình uống nước lồn của nó rồi, Tư cò định ngồi dậy nhưng thấy tiếc tiếc lở uống nãy giờ rồi đâu có sao đằng nào mình cũng khoái thôi làm tiếp đi có gì mà sợ, đâu có ai nhìn đâu mà mắc cỡ
Bú liếm một hồi thỏa thuê mỏi miệng Tư cò leo lên sờ tay bóp thử vú nó, bàn tay Tư cò bóp không hết cái vú nó, sao mà nó mềm nó đã làm sao đó, thấy cái núm vú đen đen Tư cò cuối xuống bú, hết bên này đến bên nọ con nhỏ rên :
- Aaggg.............. aagggggg
làm Tư cò khoái bạo nút như muốn hết cái vú vào miệng, rồi banh cái đùi bự của nó nhét con cu dài thòn ốm nhách của mình vào mà nắc, Tư cò nắc cú nào là nó nhảy dựng lên cú đó, lồn nó như vuốt nắn cu Tư cò, được một lát nó ngồi dậy kêu nằm ngữa ra rồi nó banh chân ngồi xuống
- Ê... ê coi chừng gãy con cu tao, Tư cò định nói. Oót con cu chạy tuốt vào trong làm Tư cò sướng phát điện lên, nhìn cái vú nó tưng lên theo mổi cái nhún nhảy Tư cò đánh bạo đưa tay bóp, đã thiệt vừa được đút cu trong lồn vừa được bóp vú điệu này phải dìa chơi con vợ kiểu này chư đè nó ra nắc hoài chán chết.
Được một lát nó nhấn sát xuống uốn éo bụng cho cái lồn co bóp, nắn vuốt con cu làm Tư cò chịu hết nổi xịt khí tùm lum trong lồn nó. nó giơ chân bước xuống một chút khí của Tư cò chảy ra chạy xuống đùi nó.

Đang nằm liêm diêm thì
- Bốp một cái làm Tư cò hết hồn ngồi bật dây ngơ ngát, thấy nó cười lôi cái khăn từ bịch nilong vừa bị nó đập bể thơm nức mũi lau mặt, lau cu Tư cò. Xong rồi nói đợi em một chút cứ thếnó trần truồng bước ra, nằm một mình Tư cò nghĩ thằng Sáu thiệt tệ cái vụ này đến bây giờ nó mới dắt đi, mai mốt có tiền không thèm rủ mày đi nữa cho bỏ ghét.

Cửa phòng xịch mở ẻm bước vô tay bưng ly bia, kê tận miệng bắt Tư cò uống hết
- Sướng thiệt vừa được đụ ẻm vừa được đút bia đến tận miệng. nhgĩ vậy Tư cò uống hết.
Dậy! Dậy anh Tư, bộ nằm vạ luôn sao chanội, thằng Sáu lay lay.
Mở mắt ngơ ngát nhìn Tư cò không biết mình ngủ quên hồi nào. - Tính tiền rồi về cha, thằng Sáu nói.
- Ừ, ừ... mà...... chết mẹ cái..... cái..... quần... đâu.... rồi. - Vậy nãy giờ anh ngủ thiệt hả?
- Tao đâu có biết cái gì đâu, mát-xa xong buồn ngủ chết mẹ, vậy con Thu đâu nó chứ không ai hết đó.

Tư cò và thằng Sáu chạy đôn chạy đáo khắp quán " Hạ Trắng" mà con Thu vẫn bặt bóng chim tăm cá, hỏi thì ai cũng lắc đầu không biết con Thu là ai, mà còn suýt bị đám mặc rô đánh vì cái tội "VU KHỐNG"
Hết

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

truyện sec học sinh những cuộc ngoại tình

Thế là xong. Lễ cưới chấm dứt. Lệ Hằng lên xe hoa theo chồng. Chiếc Limousine màu trắng được kết những hoa hồng chờ sẵn trước sân, cạnh cây hoàng sứ. Cha mẹ, anh chị em, cùng những thân quyến bùi ngùi, đi sau Lệ Hằng trong chiếc áo cô dâu đẹp lộng lẫy.
Cửa xe được đóng lại. Hằng ngồi cạnh chồng ngoáy nhìn lại bà Hồng, mẹ nàng. Thay vì cảm động phút phân ly, bà Hồng mắt sáng như sao, nhoẻn cười tươi như hoa, vẫy tay chào khi chiếc xe lăn bánh trên sân trải sỏi, lần theo con đường dẫn ra cổng, và khuất hẳn.

Không ai biết, ở cuối sân, sau cây Ngọc Lan gần bụi hoa trang có Kiệt, nhân tình của Lệ Hằng đang nấp, nhìn theo xe. Và lúc nãy, trước khi chiếc xe lăn bánh, nhân lúc chồng nàng bắt tay từ giã mọi người, Lệ Hằng đã nhanh chóng phóng mắt về hướng Kệt, nhìn thương yêu, lưu luyến người yêu, trước khi teho chồng lìa hẳn căn biệt thự sang trọng của cha mẹ nàng, nơi mà Kiệt với Hằng đã nhiều lần hẹn hò, da diết. Nhất là những đêm trăng sáng vằng vặt.

Kiệt có mặt hôm nay để tái xác nhận: dù Hằng đã có chồng, chàng vân yêu thương cô nàng đậm đà tha thiết như ngày nào. Vì chàng hiểu: Hằng lên xe hoa vì tuân lệnh song thân. Hằng phải lấy một anh nhà giàu lớn hơn nàng đến mười một tuổi để cho ông bà Hồng nở mày, nở mặt. Hằng trả hiếu, gật đầu chấp nhận, lòng dửng dưng như tảng băng. Vì tình yêu, nếu có của Hằng, thì nàng đã trọn vẹn trao cho Kiệt, sinh viên luật năm thứ tư.

Sự đi lại, giao du mật thiết của Kiệt và Hằng không khỏi mắt của ông bà Hồng. Họ còn biết thêm một điều ghê gớm nữa là: Hằng đã mất trinh với Kiệt, không phải ngoài kia, tại phòng ngủ khách sạn, mà ngay phòng Lệ Hằng, trên gác. Cho nên, bây giờ, sau khi Lệ Hằng đã theo chồng, ông Hồng cầm y cognac, ngồi tréo chân ở cái salon màu huyết dụ, mắt đăm chiêu, trầm ngâm, trầm ngâm nhìn ra cửa sổ, lo lắng... Cái gì sẽ xảy ra hôm nay, trong đêm tân hôn, sau khi càhng rể tên Viễn khám phá ra Lệ Hằng chẳng còn trinh? Danh giá gia đình ông sẽ tiêu tan. Thị phi không những ở cái xóm này, mà cả tỉnh lỵ, cả giới thương mại giàu có sẽ dè biểu, cười chê. Ông làm sao sống được?

Thấy chồng trầm tư, lo âu, bà Hồng hỏi chồng ân cần:
- Con nó lập gia đình thì ông phải vui lên chớ sao lại buồn dã dượi ra thế kia? Nó có chồng giàu thì cũng do ý của ông. Mà gia đình nó cũng đâu có xa xôi gì. Thỉnh thoảng rồi nó cũng phải về viếng thăm ông với tôi thôi.

Ông Hồng vẫn im lặng, mặt đăm chiêu hơn. Ông nhớ lại hồi năm khoái, sau khi dự đám sinh nhật một người bạn, ông dẫn bà Hồng về nhà lúc mười một giờ. Khi ngang qua phòng Lệ Hằng, ông chợt nghe tiếng con gái rên:
- Đó Kiệt ơi! Anh mút cái hột đó càng lâu em càng thích. Khoan cho lưỡi vào bên trong. Bú cho em ra một lần rồi tụi mình đụ thật lâu như hai đêm trước ở nhà con Ánh! Ôi! Mê quá người yêu ơi! Em có lấy chồng cũng chẳng bao giờ quên anh được, Kiệt ơi! Anh liếm cho hết nước nhờn của lồn em đi. Nói thế chớ chưa chắc gì em chịu lấy chồng đâu... Có thể, em, một ngày nào đó, sẽ lén cuốn gói theo anh luôn...

Ông Hồng chết điếng. Ông để rơi chiếc áo măng tô xuống đất, trong khi bà Hồng quỳ xuống, ghé mắt nhìn qua lỗ khoá của cánh cửa phòng Lệ Hằng. Đèn trong kia mờ mờ. Nhưng cũng đủ cho bà nhìn thấy Kiệt trần truồng, quỳ xuống đất, banh hai háng Lệ Hằng ra, dúi đầu vào bú miệt mài lồn Hằng. Cô nàng lăn lộn, hẩy mông đít lên từng chặp. Tóc rối bù trên mặt, hai tay bóp đôi vú nhuyển nừ. Cặp môi chu lên, thở hào hển và thỉnh thoảng la, hoặc rên những câu làm cho chính bà Hồng cũng bị kích thích.
- Đó mình ơi, đâm lưỡi vô, vô cho hết. Đó, ngoáy đi. Ối! Còn đê mê hơn là đụ nữa, Kiệt ơi!

Hai gót chân Hằng chà lên chà xuống sóng lưng của Kiệt. Hai tay nàng có khi đập rầm rầm trên nệm giường:
- Anh là thằng khốn nạn, Kiệt ơi! Thọc lưỡi vô ngoáy em đã chết rồi, còn lấy tay xe hột le của em nữa, làm sao em chịu được. Từ từ thôi anh yêu ơi, em chưa muốn ra!

Bà Hồng không dám nhìn nữa vì chính lồn bà cũng đang bị nước nhờn ùa ra làm ướt nhẹp không những chiếc quần xì líp, mà luôn cả cái quần xoa trắng bên ngoài. Vì những gì Hằng đang hưởng, suốt một đời, bà chưa từng được chồng tặng cho. Bà cầm tay ông Hồng đi về phòng, cổi vội áo dài, quần dài, quần lót, nằm phành ra trên giường, kéo chồng nằm theo. Ông này chưng hửng:
- Kìa mẹ nó! Bà làm cái gì tôi chả biết gì hết. Tự nhiên rồi bà vội vã dắt tôi về phòng, truồng trần hết ra, rồi còn bắt tôi nằm theo, lột hết áo quần tôi ra...
- Ừ, tôi bắt ông phải làm như chúng nó. Từ ngày lấy nhau đến giờ, ông chả bao giờ bú lồn tôi, nhét lưỡi vào trong ấy mà ngoáy, còn phải lấy tay xe hột le nữa. Giời ơi! Trông thằng Kiệt, bồ con Hằng bú lồn, Trông con Hằng lăn lộn bên ấy, mà ông xem, lồn tôi ướt như đi truồng dưới mưa. Nhanh lên, ông phải quỳ xuống giường, banh háng tôi ra mà bú. Ông phải làm giống hệt chúng nó bên đó. Không có, tôi sẽ ngoại tình. Ông có bằng lòng không thì bảo?
- Bú lồn? Giời ơi! Lồn để đái, để đẻ. Ai lại cho mồm vào đó mà bú, bẩn chết đi mẹ nó à! Cho tôi xin đi!

Ông chên bẩn không chịu bú phải không? Được rồi, mất tôi ông đừng có trách. Lồn vợ mà ông chê hứm!

Bà Hồng toan ngồi dậy mặc lại quần áo. Chồng bà nghĩ sao không biết, đè bà nằm soài người xuống. Rồi ông quỳ trên thảm hoa, banh hai đùi bà ra, cho mồm vào bú. Bà Hồng chịu quá. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, suốt gần hai mươi năm lập gia đình:
- Thíc quá bố con Hằng ơi. Thế này mà lâu nay tôi chả được hưởng. Hèn chi mà Hằng nó bảo với thằng Kiệt là còn sướng hơn đụ nữa. Phải rồi, ngậm vào cái hột đó mà bú. Ôi! Thích quá ông bà, ông vải ơi! Sướng tê hết mẹ nó người rồi. Nghe mấy bà bạn bảo, mà tôi đâu có tin. Banh ra đi mình, thọc lưỡi vào mà ngoáy, mà tôi đâu có tin. Banh ra đi mình, thọc lưỡi vào mà ngoáy, thọc sâu vào, vào cho hết. Đó, ngoáy đi. Ôi còn đê mê hơn cả đụ nữa mình ơi!

Bà lặp lại y chang lời Hằng rên. Bà còn nhắc ông là phải dùng hai ngón tay xe hột le. Bụng bà gợn lên gợn xuống như biển bão cấp năm. Hai tay cũng bóp cặp vú nhuyễn nhừ và chu mỏ lên thở hào hễnh. Hai gót chân bà cũng cào xát dọc sóng lưng ông Hồng. Ông này chiều ý vợ, không phải vì thương yêu gì. Mà chỉ sợ lời hăm doạ của bà là sẽ đi ngoại tình! Ngoại tình? Ông có mấy thằng bạn bị vợ cắm sừng kể lại những chuyện động trời. Làm ông phát lo không biết ngày nào thì tới mình. Vậy mà cách đây năm phút, chính vợ ông đã nổ pháo hăm doạ. Không hiểu sao lấy vợ đã một thời gian dài như thế mà ông Hồng chả bao giờ tặng vợ món "Cẩu xực xý quách" này. Lưỡi ông ngoáy càng sâu, bà Hồng càng la như gà bị cắt tiết:
- Giời ơi! Tôi mất bố nó hai mươi lăm năm không được bú lồn. Sướng thế này mà tôi ngu không chịu đòi hỏi để hưởng cho sướng. Ngoáy mạnh đi mình ơi. Sướng lắm cơ...
Bên kia, đang bú lồn Hằng, Kiệt ngưng lại hỏi:
- Chết! Bố mẹ ở nhà, sao em bảo với anh là ông bà đi vắng?
- Chắc có đi, rồi ông bà về sớm đấy thôi. Nhưng sao hôm nay lại có màn bú lồn nữa. Cái này lạ à! Xưa nay hai ông bà chỉ địt thôi!
- Em nói sao, già như hai bác mà chưa bao giờ bú nhau?
- Em bảo đảm với anh đó là sự thật. Họ chỉ nằm trên nằm dưới, "cưa" nhau khoảng mười mấy phút. Thế là hết!!!
- Thế sao hôm nay họ lại biết bú?
- Chắc đi dự tiệc, rồi họ được bạn bè chỉ vẽ?
Vừa lúc đó, bà Hồng lại la lên giống hệt Hằng nói lúc nãy:
- Bú cho em ra một cái, xong trèo lên đụ em thật lâu như đêm trước ở nhà con Ánh!

Cả Kiệt lẫn Hằng giật mình. Sao mẹ Hằng cũng biết nhà con Ánh, bạn nàng? Hai ôm trước Ánh cho Hằng và Kiệt mượn cái phòng đểâ ái ân cả buổi chiều. Vậy thì bà Hồng và chồng đã đụ nhau nhà con Ánh nào? Bà Hồng gào thêm:
- Anh là thằng khốn nạn, Hồng ơi! Thọc lưỡi vô ngoáy, em đã chết rồi, anh còn lấy tay xe hột le của em nữa, làm sao em chịu được? Từ từ thôi, anh yêu ơi! Em chưa muốn ra...
Bây giờ thì Hằng chợt hiểu: có lẽ nàng la lớn quá, vang qua cả phòng bố mẹ, nên hai ông bà đang thực tập điều mà Kiệt đang cho nàng mê man, sung sướng. Bà Hồng lại gào:
- Mình ơi, em xuất này, em ra, em ... Ôi thích quá, em ra... Trèo lên đụ ngay đi, nhanh lên. Đấy, nắm mạnh vào!!!
Bên này, Hằng cũng kéo Kiệt lên, bắt anh chàng "đánh" một trận tơi bời thí xác. Nhưng không dám rên lớn.
Đêm đó, Hằng bắt Kiệt ngủ lại với nàng sau khi đã quầng nhau ba bốn trận. Sáng, Hằng dậy sớm, sửa soạn đi học, để Kiệt ngủ tiếp lấy sức trong phòng nàng. Hằng xuống phòng ăn định soạn đồ lót dạ trước khi đi học, thì đã gặp ông Hồng ngồi đó, mặt thật nghiêm nghị:
- Đêm qua, mấy giờ con mới đi ngủ?
- Dạ ... thưa ba, khoảng 1 giờ.
- Sao trễ vậy?
- Dạ ... tại vì con phải học bài thi.
- Học với ai?
- Dạ một mình.
- Học trên bàn hay dưới giường?
- Dạ lúc đầu thì trên bàn. Sau đó mệt quá, con học trên giường. Thôi con xin phép ba đi học, trễ mất rồi ...
- Mầy đi học rồi thằng nhỏ ở đâu?
- Con không hiểu ba nói gì. Thôi con đi.

Hằng nói xong, bay r axe đã có tài xế đợi sẵn ngoài sân. Ông Hồng ngồi lại với ly cà phê sữa, đầu óc mông lung. Ông dậy sớm, để vợ nằm lại trên giường, là cố chận Hằng và Kiệt, hạch hỏi cho ra cố sự đêm qua. Nhưng Hằng chỉ xuống có một mình. Ông nghĩ là cậu Kiệt đã lẹ chân thoát khỏi phòng Hằng lúc nào đó hồi nửa đêm về sáng... Không ai có thể nghĩ là Kiệt đủ can đảm nằm ngủ lại ở phòng Hằng.

Uống hết ly cà phê, ông Hồng cũng ra xe đi làm. Khoảng hơn 10 giờ, đang ngủ ngon, bà Hồng bỗng nghe tiếng nhạc cassette vặn lớn bên phòng Hằng. Bà nghĩ là có thể đêm qua địt nhiều quá, sáng nay Hằng cúp cua ở nhà một bữa. Bà tròng áo ngủ, qua gõ cửa phòng Hằng:
- Hằng ơi, mở cửa cho mẹ vào nói chuyện với con một tỵ.

Trong kia, Kiệt vặn nhỏ tiếng nhạc và hồi hộp. Chàng tưởng giờ này thì bà Hồng đang bận làm thức ăn dưới nhà bếp, chớ sao lại gõ cửa đòi gặp Hằng. Tiếng gõ cửa lại thúc dục, vang lên. Kiệt liều lĩnh đến gần cửa nói nhỏ:
- Thưa bác, Hằng đi học rồi, không có trong này.
Bà vờ ngạc nhiên và nói gấp:
- Cậu là ai? Mở cửa nhanh, không tôi kêu cảnh sát.
- Dạ thưa bác, cháu là Kiệt, bạn của Hằng, dạ để cháu mở.
Cánh cửa bật ra. Kiệt mặc cái quần đùi, vòng tay chào:
- Kính chào bác ạ. Xin bác đừng giận mà la lớn tội nghiệp.
Bà Hồng bước vào, đóng cửa, còn khoá chặt và vờ đi tìm Hằng, mà mắt thì liếc Kiệt, vời hỏi khó:
- Con gái tôi không có mặt ở nhà. Cậu vào đây làm gì?
Kiệt nghĩ là mình ngu quá. Khi không, chiều ý Hằng ngủ lại làm gì để bà cụ làm ê mặt quá sức. Chàng vòng tay, cúi đầu, không biết phải trả lời thế nào cho trôi, thì bà Hồng hỏi:
- Kìa, cậu có nghe tôi hỏi gì không?
- Dạ thưa bác, cháu đến đây từ đêm qua.
- Đến từ đêm qua? Lúc mầ giờ, và để làm gì?
- Dạ lúc chín giờ và để ... để ...
- Để làm gì? Phải nói cho thật. Tôi không đùa đâu.

Giọng bà thì chanh chua. Mà gương mặt thì có vẻ lăng lẳng, pha chút màu hồng dâm đãng. Kiệt nhớ lúc nãy bà đóng cửa, và đã cẩn thận khó atrái. Không biết bà có hậu ý gì? Kiệt thì không dám nghĩ xằng bậy về người đàn bà 45 tuổi này, vì bà bằng tuổi mẹ chàng. Cho nên chàng thú thiệt. Chỉ có cách thật tình đó, may ra:
- Thưa bác, chẳng là vì Hằng rủ cháu đến phòng này ... để hai đứa làm chuyện người lớn ... Yêu Hằng quá, cháu trót đánh liều. Và đây là lần thức ba rồi. Xin bác tha lỗi cho cháu. Thật ra, cháu với Hằng thì cũng là người lớn...

Đang ở thế thượng phong, bà Hồng lợi dụng hỏi tới:
- Làm chuyện người lớn? Là làm những gì? Nói tôi nghe?
- Dạ chuyện người lớn là ... là giống hệt như chuyện hai bác làm đêm qua vậy.
- Sao anh biết tôi với ông nhà tôi làm chuyện người đêm qua?
- Dạ bác rên lớn lắm. Con với Hằng nghe gor từng chữ... Bác đã nói những câu giống hệt Hằng la bên nay...
- Thế nào gọi là giống hệt, anh thử nói lại một câu xem?
Kiệt mắc cỡ lắm, nhưng đang trong thế ke5, chàng đành lấy hết can đảm nhắc lại: "Ôi, anh ngoáy trong xa em chịu không nổi rồi, anh còn dùng hai ngón, xe hột le em. Làm sao em chịu cho nổi? Hồng ơi! Anh là thằng khốn nạn!"
- Anh bảo tôi rên giống hệt con Hằng? Bộ bên này anh cũng làm giống như ông nhà tôi hay sao mà Hằng rên?
- Dạ thưa bác, cháu đã ... đã...thưa thật với bác rồi...
Kiệt nói hết được, vì bà Hồng mặc chiếc Kimono mà bên trong không có quần lót. Bà ngồi ở mép giường, chàng hãng hai chân ra, để lộ bộ lông lồn đen thui, mời mọc. Con cặc chàng bỗng tự động xừng lên, làm cái quần đùi vun lên như cái nấm. Bà Hồng đang tung chưởng "bao vây" thằng bé! Nên hai đùi bà tung chưởng "bao vây" thằng bé! Nên hai đùi bà càng giang rộng hơn ra. Hai tay Kiệt đang khoan hồng, tha thứ cho tội chàng vào đây làm chuyện người lớn với Hằng. Nhưng khi "cái nấm" đùn lên cao quá, Kiệt có vẻ mắc cỡ, đưa một tay xuống đè bẹp "thằng bé", không cho nó trổi dậy một cách vô lễ như thế. Bà Hồng đang đánh trúng huyệt chàng Kiệt. Bà vờ đứng lên, đi lại tủ áo quần của Lệ Hằng, mở cửa nhìn qua loa, nhưng tay trái thì bà tháo nhanh cái giây thắt lưng áo ngủ. Nên lúc bà trở lại chỗ cũ, hai vạt áo kimono đã rời hẳn ra phơi gần trọn bộ lông lồn dày rậm và hai trái vú cưng cứng. Nhìn Kiệt đang tội nghiệp bị thu hồn, bị kích thích, bà cười mỉm mỉm cách khoái chí, nói:
- Hứm, tôi không tin, bằng tuổi anh và Lệ Hằng mà đã biết làm chuyện người lớn. Anh bảo anh đã vào phòng này ba lần rồi? Thế còn trước đó, anh với nó hẹn hò ở đâu?
- Thưa bác. Trước đó hai đứa con đã được Ánh, bạn Hằng, cho mượn cái phòng, vì chưa dám đưa nhau vào đây...
- Để làm gì?
- Dạ thì cũng để làm chuyện người lớn.
- Sao anh biết làm chuyện người lớn sớm thế?
- Thưa bác, cháu đã hai mươi bốn chứ đâu còn trẻ con.
- Nói chuyện với tôi anh phải lễ phép, hầu tay lại. Làm gì anh phải búm cái chỗ đó? Nó là cái gì vậy?
- Dạ nếu cháu không bụm và đè cái chỗ này, thì cháu càng vô lễ với bác nhiều hơn.
- Anh nói gì tôi không hiểu? Đâu , anh thử thả "nó" ra xem đó là cái gì mà khi nói chuyện với tôi, anh phải bụm lại?
- Thưa bá, cháu không dám. "Cái" của cháu nó... nó gồng lên cứng ngắt, chõi ngược ra phía trước trong ngỗ ngáo, mất dạy lắm. Cháu bỏ tay ra thì quả là điều thất lễ với bác....
- Tôi cho phép anh "thả" nó ra đó. Hầu tay lại.

Kiệt biết là bà Hồng muốn trổ mòi dê chàng, nên chàng từ từ đưa tay ra khỏi "cái nấm". Trong khi đó, bà Hồng ngồi ở mép giường, co một chân lên, làm hai vạt áo càng dang xa ra. "Lồng chim" của bà bây giờ tang hoát phơi bày hết hấp dẫn của chị đàn bà dâm đãng, lớn tuổi.

Kiệt hầu tay, mắt liếc liếc về hướng "lồng chim" của bà Hồng. Con cặc chàng càng cứng hơn, khiến cho cái nấm đã cao, mà chỏm nấm lại biết cửa động, nhúc nhích, bà Hồng vờ hỏi:
- Anh dấu cái gì trong đó mà nó biết nhúc nhích cục cựa vậy?
- Thưa cháu có dấu gì trong ấy đâu ạ.
- Có. Anh có dấu. Nếu không, lúc nãy việc gì anh phải bụm nó lại? Anh lấy cái gì của con Hằng phải không?
- Thưa oan cho cháu lắm, thưa bác. Cháu không phải là tên ăn cắp.
- Vậy chớ đó là cái gì mà anh phải dấu tôi?
- Cháu đè nó xuống để bác đừng biết cháu đã vô lễ, hứng tình, làm cho của quý của mình sưng lên...
- Của quý? Hứng tình? Nói cái gì tôi chả hiểu gì hết. Đâu? Anh ... anh thử tuột cái quần xuống, cho tôi tận mắt xem nó là cái gì mà anh gọi là của quý hứng tình.
- Thưa bác cho phép thì ... cháu ...mới dám...

Kiệt cũng vờ vĩnh, e thẹn, từ từ tuột cái quần đùi xuống. Con cặc cứng như khúc gỗ, to chần dần, dài thoòng, bung lên, gật gật. truyen sec hoc sinh Chàng đứng như trời trồng và mắt liếc chừng bà già ó đâm. Kiệt biết thế nào cũng có chuyện xảy ra giữa chàng và bà già, nhưng không biết nó sẽ hấp dẫn, mê ly đến như thế nào.

Bà Hồng ngồi đó, đưa một bàn tay xuống bụm lồn. Mặt bà ngây ra như say rượu. Đỏ phừng phừng. Đanh lại. Mi mắt sụp xuống. Môi hơi cong tớt lên. Mắt nhìn trân trân bửu bối trắng hồng của Kiệt, và hơi thở dồn dập:
- Khúc gân cứng này của con Hằng? Có phải vậy không?
- Thưa không. Của cháu. Nó ở với cháu từ lúc cha mẹ sanh ra.
Bà làm như không thèm nghe câu cải chính của Kiệt, đứng lên, tiến từ từ tới hướng Kiệt, khom xuống, nân nhẹ "khúc dồi" nóng hổi của Kiệt, nhìn thân thương:
- Nó to, đẹp và dài như thế này, hèn chi con gái tôi không mê cho được. Hèn chi Hằng nó không táo bạo dắt anh vào thẳng phòng ngủ của nó? Hèn chi nó không rên lớn lên??? Hèn chi đêm qua nó đã táo bạo bảo "Chưa chắc em chịu lấy chồng. Có thể này nào đó, em sẽ âm thầm cuốn gói theo anh" Thì ra anh đã mang cái của quý ngàn vàng này mà quyến rũ con gái tôi. Tôi phải, tôi phải ... cắn nó, cắn nó!

Nói xong, bà quỳ xuống, tự động đưa mồm tới ngậm trọn khúc gân của Kiệt. Bà ngoạm vào, nhắm mắt, bú một cách ngon lành như thuở bé giờ bà chưa từng được bú. Vừa bú, bà Hồng vừa cho cái áo ngủ ra khỏi người. Nhìn xuống, Kiệt mê tới khi thấy trọn cặp vú với hai núm đã nâu. Nhất là bộ lông lồn dày đen, mọc sum xuê giữa cái háng.

Kiệt chả bao giờ dám ngờ sáng hôm nay chàng được bà già của người yêu quỳ gối nâng cặc chàng để bú ngon lành đến thế. Cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời, chàng đồng ý cách bất đắc dĩ cho bà lớn tuổi tuột quần chàng, tự do hành động. Tối hôm qua, bà Hồng mới nếm thử mùi bú cặc của chồng. Bà chưa đã nư, còn thèm nữa, thì tự nhiên sáng nay, có ngay trong nhà bà một khúc gân trẻ tuổi, lớn hơn, dài hơn, xinh hơn cặc chồng bà, để bà quỳ gối làm tên nữ nô lệ, cầm nhai, ngoạm ngấu nghiến...

Bà quỳ đó bú đã nư đến mỏi miệng gần nửa tiếng, thì đột nhiên bà đứng thẳng lên, ôm Kiệt sát vào, nhón gót, cầm cặc Kiệt chà xoành xoạch ở miệng lồn:
- Em xin lỗi lúc nãy đã làm anh hồi hộp. Thật tình đêm qua em đã quỳ trước cửa phòng thấy hết cảnh anh làm chuyện người lớn với Lệ Hằng. Em đã dẫn chồng về phòng bắt ông ấy làm giống hệt anh. Cám ơn anh đã truyền cho em, cho vợ chồng em bài học ngàn vàng. Không thấy anh đêm qua, suốt đời em không thưởng thức được việc bú lồn là gì. Em đã ngoại tình trong tư tưởng mà chồng em không hề biết. Và ... em thú tội luôn, trước đây nữa, mỗi lần đụ với chồng, là em nghĩ đến anh. Em ước ao hảo huyền: sẽ có một ngày... có một ngày em sẽ được anh chiếu cố, cho em thoả mãn giấc mơ....

Nghe bà Hồng chân thành thú tội, lòng Kiệt bỗng bâng khuâng, giao động. Chàng không biết đó là thật hay giả, nhưng rõ ràng đêm qua bà Hồng có rên những câu giống hệt Lệ Hằng. Tại sao bà Hồng không ước mơ với ai mà lại với chàng? Đó là cả một bí mật mà chỉ riêng bà Hồng mới biết. Bà nói:
- Kiệt ơi! Em nghĩ, như thế này đường đột qúa, táo bạo quá. Vì tuổi của anh chỉ bằng con em là cùng. Tại sao em mơ anh mà không là người khác, hả Kiệt?

Kiệt muốn thử một lần cho cái không khí làm tình với người lớn tuổi mà chàng chỉ được nghe một đôi khi bạn bè kể lại. Chúng nói lạ lắm, thú vị lắm, không giải thích nổi. Có đứa đã thực sự cặp hẳn, mê hẳn một bà, thay vì một thiếu nữ trang lứa. Kiệt nhìn chăm chăm vào mặt bà Hồng. Lệ Hằng có những nét đẹp giống bà Hồng, nhất là nụ cười lẳng lơ, và ánh mắt đa tình. Chàng nói nhỏ:
- Cháu thì chưa từng dám mơ điều vô phép như thế vì dù sao, bác vẫn là mẹ của Lệ Hằng. Nhưng nãy giờ cả hai chúng mình đã tự động bật đèn xanh cho nahu. Lỡ rồi, nếu chưa bước cẳng vào cấm địa thì mình còn quay lại được. Đằng này, bác đã làm lòng cháu cũng thèm thân hình của bác. Hay là ... chúng mình cứ thử một lần xem sao? Cũng là cách thưởng thức một món ăn lạ. Được, thì mình âm thầm tiếp tục. Không, thì thôi. Cũng chỉ có hai đứa mình tự biết. Chó có ai biết mà sợ.

Bà Hồng khoái quá, vì Kiệt đã tự động, từ cách xưng hô cháu, xuống còn "hai đứa mình". Bà bưng mặt Kiệt, nhìn đắm đuối một đỗi. Hai tay Kiệt níu tóc bà. Cả hai chặp môi lại, nồng nàn, say đắm giữa thinh lặng của căn phòng mát lạnh. Cả hai đều thích thú và đê mê cách khác thường. Rõ ràng tuổi tác chênh lệch của cả hai đã đưa hồn họ vào cõi khoái lạc lạ lùng nào đó...
- Anh có thể tặng cho em những gì anh đã làm cho Lệ Hằng đêm qua không?

Kiệt không trả lời. Chàng từ tốn bế bà Hồng ên đặt bà nằm tênh hênh trên giường, rồi chàng đứng thẳng người ngắm mê mệt bà Hồng. Bây giờ thì tới phiên bà mắc cỡ, ngượng ngùng. Một tay che vú. Tay kia bụm lồn. Dù tâm hồn có đĩ thoã, lãng mạn, thì bà vẫn tự thấy mình sống sượng, vác thân qua đây, tìm Kiệt. Hình như bà đã dùng mánh lới ép Kiệt phải chìu bà trong cơn thèm mãnh liệt về xác thịt. Nhất là khúc gân xinh...
- Anh có khinh em không? Bà Hồng thành thật hỏi Kiệt.
- Anh ... anh nghĩ, anh phải hỏi em câu đó.
- Tại sao?
- Vì anh đã ngủ với Lệ Hằng, con em. Rồi bây giờ mò đến em.
- Em lại nghĩ khác. Là anh có thể khinh em vì em dám mò luôn người yêu của con em, ngay tại phòng riêng ủa nó....
Kiệt cười, rồi nhào xuống, nằm sấp lên người bà Hồng:
- Thế thì cả hai chúng mình đều có tội. Anh biết thế mà không cưỡng lại được. Lòng tham nhục dục, lòng mê xác thịt, lòng ham của lạ, đã đẩy anh nhào xuống người em. Cảm xúc của anh bây giờ hoàn toàn khác lạ với những lần nằm trên người Lệ Hằng. Nó trái cựa, hoang đường, lãng mạn, có chút thần tiên, hoang ảo, siêu thực, mơ hồ... Sáng hôm nay thực là đột biết. Anh chẳng bao giờ mơ ước một chút thời gian hạnh phúc ngang trái như vầy.

Bà Hồng nằm dưới mắt liêu riêu. Tâm hồn bay bổng nghe từng tiếng của Kiệt thì thầm bên tai. Và, nghe dưới kia ... cặc cháng đang ngang tàng quét lên, quét xuống miệng lồn.
- Anh có thể thương mà cho em những hạnh phúc đêm qua?
- Chuyện đó dễ thôi. Em không xin rồi anh cũng cho. Nhưng anh muốn nằm chắc trên em để biết mình đã được làm chủ một thân hình đầy ắp lãng mạn.
- Thế thì ... anh cho "của anh" vào trong em, gần nhau một tí. Có được không? Em thèm chết được, Kiệt ơi!

Bà dang rộng hai đùi ra. Kiệt lừa lừa, canh thật đúng. Phập vào, nhắn xuống. Lút khất. Mặt bà Hồng nhăn nhó như tỏ bẻ đau đớn. Nhưng không! Đó là cách diễn tả tuyệt cùng hạnh phúc của bà trong khi giao hoan. Kiệt hỏi:
- Anh có làm em đau không?
- Dạ có. Vì của anh lớn và dài quá. Lớn hơn của chồng em nữa.
Bà vờ nói thế cho Kiệt thêm tự hào, hãnh diện. Nhưng tiếp liền sau đó, các ngón tay của bà bấu mạnh vai Kiệt:
- Trời ơi! Tại sao Trời lại cho em gặp anh? Hả Kiệt? Sướng thế này, chắc ... em dám bỏ hết, cuốn gói theo anh lắm!

Bà nói giống hệt Lệ Hằng đêm qua! Kiệt rút cặc ra tận miệng lồn, rồi từ từ nhắn mạnh xuống. Mặt bà lại nhăn nhó thảm thiết, mắt trợn chỉ còn tròng trắng. Bà cắn môi dưới mạnh quá. Một tý máu ứa nhẹ ra. Kiệt cúi xuống liếm tí máu đó rồi bưng mặt bà Hồng ngắm nữa. Cặc chàng dài quá, cho nên cái chiêu rút ra đâm vào đã làm bà Hồng mềm như con bún thiêu. Bà thì thào:
- Anh ơi, Kiệt ơi! Anh làm chậm mà sướng hơn cả triệu lần chồng em nắc mạnh, nắc nhanh. Bộ anh muốn em ran gay bây giờ hay sao, hả anh? Chết em Kiệt ơi! Tại sao anh không là chồng em? Để em phải mơ tưởng hảo huyền, khỏi phải sống sượng tìm trai mà ngoại tình? Bây giờ anh có khinh em, em cũng không cần. Vì mộng đã thành thực! Đừng bỏ em nghe Kiệt! Thèm quá mà em phải làm vầy đây!

Giọng bà Hồng thảm thiết, chân thành, thì thao rất nhỏ bên tai Kiệt. Nó làm cho Kiệt càng hứng tình hơn lên. Dưới kia, nước lồn bà Hồng làm ướt đẵm khúc gân dễ thương của chàng, cho nên chiêu chàng tung hết hiệu nghiệm. Lỏng le như chiếc đũa vào miệng bình. Kiệt nói:
- Hình như em đã ra rồi phải không?
Bà Hồng nhắm mắt gật đầu. Bà không dám nhìn Kiệt vì mắc quá. Chưa được hai mưới phút. Sao nhanh thế?
- Em xin lỗi anh. Vì em thích quá đi mất! Em được ăn món lạ tuyệt vời, nên không cầm được, mình ơi! Đụ vứi chồng, em dai như đĩa. Có khi cả tiếng chưa thấy sướng. Nhưng với anh, xấu hổ quá Kiệt ơi! Em phải thành khẩn thú tội: em đã xuất hai lần rồi, chàng ơi! Lúc anh mới đâm vô... em đã âm thầm cắn môi, máu bật ra, và em đã tê tái hết một lần. Rồi mới đây, khoảng ba bốn phút, khi nhìn mặt anh non choẹt, như thư sinh, em lại ra một lần nữa. Em ra vì cảm thấy hạnh phúc được ôm một cậu bé tuổi bằng con mình mà đụ. Chỉ có thế thôi. Anh xem, em đã lãng mạn quá sức chưa? Thế mới biết đâu cần phải đụ dồn dập, lồn mới sướng. Quả tim, anh ơi. Tim không rung động, nghìn năm vẫn như gỗ đá. Lúc nãy bú anh, em cũng suýt ra...

Kiệt ngừng nắc, ôm cứng bà Hồng. Có cái gì lạ lắm khiến chàng bỗng yên bà như đã yêu Lệ Hằng! Lời tự thú của bà nghe nồng nàng như bản nhạc tình. Chàng khám phá ra: tình yêu quả muôn mặt thật! Quả tim có lý lẽ riêng của nó mà chính mình không kiểm soát được. Đông Cung Thái Tử Charles của Anh Quốc đã bỏ Diannes đẹp như tiên để yêu một bà già xấu xí! Chính chàng đã quên Lệ Hằng để gật đầu ngủ với bà Hồng! Tại sao? Không ai trả lời nổi. Vì trả lời nổi, sáng nay, mẹ của Lệ Hằng đã không ngoại tình với bạn trai của con nàng, ngay trên giường con nàng, nơi mà mới đêm qua, Hằng và Kiệt đã ngất ngây, mê ly đến gần hai giờ sáng. Kiệt nói nhỏ bên tai bà Hồng:
- Anh xuống liếm sạch và khô hết nước của em nhen?
- Dạ!
Bà dạ chắc nịch như bà đã là vợ, hay nhân tình của Kiệt không bằng. Kiệt rút cặc ra, thụt xuống, đưa mũi hôn chòm lông dày rậm, đen thui của bà Hồng. Hôn ngây ngất, liên tục. Hôn cho đã cái máu dâm của chàng, chứ không cốt biểu diễn cho bà Hồng mê thêm. Chàng hiểu bây giờ chính chàng đang lậm vào mối tình mà trước đây nửa tiếng, chànt tưởng chỉ là cuộc vui giải trí, không hơn, không kém. Lông lồn bà Hồng sao mà nhiều thế! Nó phủ hết, bao hết, không còn cho chàng thấy hột le và miệng lồn đâu cả. Hai bàn tay Kiệt phải ân cần vạch ra, chàng mới thấy hai mép lồn ướt nhẹp những nước. Lúc đó, Kiệt mới bắt đầu liếm. Chàng càng khoái l5c hơn khi nghĩ chính "cái" này đã sinh ra Lệ Hằng. Chàng đã hãnh diện đụ cả mẹ lẫn con, rồi chàng giữ lời hứa: thực hiện điều chàng làm cho Hằng đêm qua.

Kiệt vạch hai mép lồn ra, đâm thẳng chiếc lưỡi sâu vào tận trong xa mà ngọ ngoạy, nhúc nhích. Bên ngoài hai ngón tay chàng xe diều dặt hột le. Bà Hồng lại cắn môi dưới, và vớ chiếc gối, úp ngay lên mặt, cho tiếng la của bà không vang ra to như Hằng đêm qua. Nhờ chiếc gối úp lên, nên tiếng bà Hồng la nghe như ai bóp cổ hãm hiếp. Mông đít bà dở lên, thụp xuống, liên tục. Hai chân bà đập bình bịch trênnêm giường. Kiệt xông xáo, la`m như để trả ơn cho một mối tình kỳ lạ chàng chưa hề mơ ước. Mối tình bỗng cuốn hút chàng như cơn lốc trên sa mạc.

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

truyen sec hoc sinh ngựa quen đường cũ


Một buổi sáng tháng ba, tại một trại cải tạo thuộc tỉnh X gần bìa rừng,nó nối với đường quốc lộ bằng một con đường đất đỏ ngoằn ngèo băng qua một khoảng rừng rậm rạp.Từ bên ngoài nhìn vào chắc không ai hình dung đây là một nơi giam giử tội phạm bởi vì bao bọc quanh nó là một màu xanh xum xuê,bao lên cả hàng dây thép gai quây xung quanh
Người lạ nhìn vào sẽ tưởng đây là một nông trại hay là một lâm trường vì xung quanh là những quả đồi, nương rẩy, vườn rau xanh tốt. Chỉ khi nào nhìn kỹ người ta mới thấy mới thấy hai cánh cửa sắt kiên cố luôn đóng kín, tinh mắt hơn mới thấy một bục gác như một lùm cây xanh có người cảnh sát đang đứng, thấp thoáng xa xa ở bên trong là những tốp người lặng lẽ vác cuốc đi bên cạnh những vườn rau nhỏ.

Nhưng hôm đó, buổi sáng tỉnh lặng ở đây bị phá vở bới tiếng ken két của cánh cửa sắt, một người thong thả từ trong bước ra, gã trạc 38-40 tuổi dáng người dong dỏng, nước da nước ngăm đen xạm nắng.

Đó là tên phạm nhân vừa được thả, hắn tên Cường đàn em thân tính của tướng cướp Bảy búa, vừa được thả sau khi đã ở đây hơn 10 năm, đi ngang bục gác gã đưa tay vẩy chào người cảnh sát, khẽ gật đầu người cảnh sát đáp lại, khi đã bước hẳn ra ngoài gã hét lên một tiếng khàn khàn rồi quăng cái giỏ lên trời, cúi lượm cái giỏ sách lên gã đứng nhìn bao quát không gian như để làm quen với tự do. Lặng lẽ gã bước đi tiếp

Sau khoảng hai mươi phút hắn đã đi một khoảng khá xa, chợt hắn thấy một cô gái có khuôn mặt bầu bỉnh, nước da nâu đang chổng cái mông tròn trịa lui cui hí hoáy bên cạnh chiếc xe honda cũ cạnh đường mòn. Thấy hắn cô gái hồn nhiên gọi
- Anh gì ơi!xem giùm em chiếc xe đi, tự nhiên nó chết máy em chẳng biết làm sao?
Cường tiến đến bên cạnh, quăng cái giỏ xuống loay hoay một chút phát hiện ra chổ hỏng, gã nối dậy điện lạirồi đạp máy, tiếng máy nổ giòn phá tan không khí tỉnh lặng trong khu rừng, xách túi lên định đi tiếp, thì cô gái nắm tay hắn lại
- Cám ơn anh!
Một cảm giác là lạ trong hắn, đây là lần đụng chạm da thịt của hắn với người con gái đầu tiên kể từ khi gã bước vào trại cải tạo, quay lại đối diện với cô gái, cặp ngực tròn trịa trong chiếc áo bà ba đập vào mắt hắn, chiếc quần vải đen bị gió thổi làm bó sát cặp đùi săn chắc lên phía trên một chút là một cái mu u lên khiêu khích, làm gã nuốc nước bọt.

Cô gái nhình quanh, rồi như linh tính có gì đó sẽ xãy ra nên vội vã định leo lên xe, rồi cô cảm thấy mình bị nhấc bổng lên trong đôi tay rắn chắc.
- Ah ! cô gái hét lên đau đớn khi bị quăng vào bụi cây cạnh đường.
Gã nhào lên ngồi lên bụng cô gái, đánh túi bụi vào mặt cô gái bây giờ đang la hét cầu cứu, một lút sau tiếng la nhỏ dần rồi tắt hẳn, cô gái ngất đi mặt mũi sưng vù máu me đầy mặt, lẹ làng gã giật mạnh làm đứt hàng nút áo banh nó ra hai bên cúi mặt vào bú lên vú, giật mạnh cái áo ngực ra, một cặp vú to sổ ra tròn trịa, hai quầng vú hơi to nhưng núm thì nhỏ hơi thâm thâm, kề môi vào gá bú như đứa bé bú mẹ, miệng hả lớn ra như muốn nuốt hết cái vú vào miệng, vú còn lại cũng bị hắn dày vò bóp nắn đến ẩn đỏ năm dấu tay.

Gã bê mông cô gái tuột vội cái quần vải láng bóng, một cái âm hộ rập rạp lông đen ngòm quăng tít, cúi xuống gã vén lông banh hai mép thịt âm hộ nhăn nheo hơi lòi ra của cô gái, một cái lổ bé nhỏ tai tái ở phía trong, nhe răng cắn nhẹ day day lên hai mép thịt rồi kéo ra, mùi khai khai ở âm hộ làm hắn thích thú nên làm lại động tác đó lần nữa, tay hắn cởi chiếc quần của mình kéo xuống đến gối, móc dương vật to lớn đang cương cứng ra, phun một bãi nước bọt vào âm hộ gã cầm dương vật đút vào.

Cô gái đã hơi tỉnh dậy nhưng còn choáng váng đang lắc đầu trấn tỉnh để nhớ chuyện gì mới xãy ra, cảm giác âm hộ bị nong ra một vật gì đó đang lù lù tiến vào làm cô nhớ ra sự việc, đưa tay đẩy người hắn ra một cách yếu ớt.
Gã nhấn mạnh đồng thời nằm xấp xuống, oÓt dương vật đã nằm hết trong cái âm đạo đang đau rát của cô gái, hai tay chống hai bên gã nhấp những cú thật mạnh bạo, mổi cú nhấp là cô gái nhăn mặt hai cùi chỏ chống chống xuống như muốn trườn lên nhằm làm cho dương vật rớt ra ngoài, nhưng không được đành đưa tay lên cào cấu mặt, ngực gã đến rướm máu.
- Cứu!... cứu... tôi với.
Cảm giác sướng khoái đang dâng lên trong gã, thì ngón tay cô gái vô tình cào trúng mắt gã làm đau buốt, điên lên vì đang gần đạt tới cực điểm thì bị hụt hẩng cộng với tiếng la hét của cô gái, hai tay gã đưa lên chặn cổ họng cô gái lại rồi nhắp điên cuồn, âm hộ giờ đây cũng bắt đầu có chút nước rĩ ra làm gã thấy dương vật chạy ra chạy vào dể dàng hơn lúc đầu, nhấp một hơi hơn năm phút rồi cơn sướng lan dần trong người, gã rùng mình bắn tinh vào sâu trong âm hộ cô gái.

Nằm đè lên người cô gái thở dốc một hồi lâu, hắn mới nhận thấy cô gái không còn nhút nhích, ngực không còn phập phồng hơi thở nữa, lồm cồm ngồi dậy kéo vội quần lên, gương mặt cô gái bây giờ tím lại, máu đã khô đỏ thẩm đóng từng mảng trên khuôn mặt, miệng hơi mở lưởi lè ra mắttrợn trừng nhìn hắn. Một chút bối rối rồi thoáng qua trên mặt nhưng với bản năng của một kẽ tội phạm gã chấn tỉnh nhanh chóng đứng dậy nắm hai truyen sec hoc sinh chân của cái thân thể lỏa lồ kéo sâu vào trong rừng, lấy lá cây đất đá đắp vội lên sơ sài rồi quay lưng bước ra chiếc xe máy rồ ga vọt thẳng.
*
*   *
Ở một chung cư nhỏ tại Tp HCM

Cường xách cái túi đi thẳng vào cổng bằng những bước chân quen thuộc, khi ngang qua một sạp tạp hóa thì dừng lại hỏi người đàn bà đang ngồi phía trong
- Ê! Bà tám, bà khoẻ không?
Người đàn bà đang ngồi ngước mặt lên, một thoáng kinh ngạc, bà lắp bắp
- Trời !thằng Cường..... mà... y... đa.... ng........
Cường nhếch mép cười
- Đúng vậy! Nhưng tôi mới được ra trại. Thằng Sơn bây giờ thế nào rồi?
- Vợ chồng nó ở bên quận 5.
Gã gật gật cái đầu
- Thiệt hả? Ơø mà cũng nhanh thật, hơn mười năm rồi còn gì. Thôi, để khi khác nói chuyện với bà, tôi phải về nhà đã.

Nói xong Cường bước đi thẳng tiện tay vớ luôn trái chuối trên bàn vừa đi vừa ăn, bước lên cầu thang gặp một ông già đang đi xuống hắn gật đầu chào, nhưng ông già cúi mặt xuống để lảng tránh. khi lên đến căn phòng của gia đình hắn nhìn xuống sân thấy ông già và bà Tám đang xì xầm to nhỏ chỉ tay về phía nhà hắn, hắn đưa nắm đấm lên dứ dứ làm hai người im bặt tản ra, cười sằng sặc hắn bước vào nhà.

Bước chân vào trong nhà hắn vươn vai nói với bà cụ đang nằm trên cái ghế xếp ở góc nhà
- Bà già!tôi mới về, bịnh nữa hả? Con Thu đâu rồi?
Bà cụ nhìn hắn bằng ánh mắt sợ sệt, một hồi lâu mới cất giọng
- Mày được tha hay trốn về ?
- Cái bà nay trốn về mà tôi đi lại giữa ban ngày như vậy hả, con Thu đâu rồi sao nó không lo cho bà?
- Em mày nó còn bán ở ngoài chợ, chắc chiều tối nó mới về.
Quăng cái giỏ xách ở góc phòng, hắn vào toillet tắm rồi đi vô buồng nằm lên giường đánh một giấc.

Thức dậy nhìn đồng hồ mới có hơn 5h, ngồi buồn chẳng biết làm gì đi ra lấycủa bà cụ 10. 000 hắn ra đầu ngõ mua rượu uống, rượu làm đầu óc của hắn quay cuồng, mặt nóng bừng bừng đỏ như gà chọi, gần 10h trong trạng thái chếnh choáng hơi men hắn lảo đảo đi về nhà, đẩy cửa bước vào, căn nhà trống trơn hắn lè nhè
- Cái bà già này bệnh hoạn mà không biết đi đâu cà ?
Hắn bước vào bước vào buồng định quăng mình lên giường thì thấy một đứa con gái khoảng 14, 15 tuổi đang ngủ ngon lành, nó nằm ngủ trong một tu thế hớ hên chân duổi thẳng chân co lên dang ra làm cho cái đầm ngủ căng ra thấp thoáng phía trong cái âm hộ bé nhỏ, mấy cái nút ở phía trước ngực bị bung ra làm cái vú nhỏ như trái cam lòi hẳn ra ngoài, hắn tròn mắt ngạc nhiên đưa mắt nhìn quanh mới biết mình vào lộn nhà, dương vật của hắn bắt đầu cứng lên dài ra, đưa tay gải gải vào dương vật hắn ngồi xuống bên cạnh lướt nhìn từ trê n xuống dưới thân thể cô bé rồi dừng lại nơi cái núm vú hồng hồng bé nhỏ, tay hắn đưalên chạm nhẹ vào rồi đặt hẳn lên xoa nhẹ, rồi hắn bóp mạnh làm cô bé tỉnh dậy ngơ ngát nhìn hắn hai tay ôm lấy ngực, thu người vào góc giường
- Oâng.. ông... là... ai.... mà.... vô...... nhà tôi...
-..............................
Không nói gì hắn lầm lì nắm chân cô bé kéo ra giữa giường, úp mặt vào âm hộ lúng phúng lông của cô bé lè lưởi liếm, hai tay cô bé cào cấu, đánh đấm lên đầu hắn.
- Oâng làm gì kỳ vậy!.... tôi la lên bây giờ!
Đưa cặp mắt đỏ ngầu long lên sòng sọc nhìn cô bé.
- Mày la tao giết, hắn gằn giọng
Cô bé sợ hải im bặt.
- Rẹt !
Cái váy ngủ bi xe rách toan, cô bé trần truồng co rúm người lại như con tôm, cởi vội cái quần banh hai chân cô gái ra hắn quì gối vào giữa một tay xục xục dương vật một tay chà chà lên cái âm hộ bé nhỏ, đôi mắt cô bé nhìn dương vật hắn khiếp đảm ánh mắt van xin. Lấy tay đưa hai đùi cô bé lên cao hắn đút dương vật vào, rồi nắc mạnh
- Bụp! OÓt...... ah.....
Cô bé nhăn mặt bật khóc, hai tay bấu chặt tắm ra giường người ưởng lên để đẩy hăn ra nhưng làm hắn thích thú vì dương vật vô sâu hơn, âm hộ bó chặc lấy dương vật làm nó chạy ra chạy vào khó khăn, nằm sấp ấn sát dương vật vào sàng tơi lui môi cúi ngậm núm vú của cô bé mà bú, chừng vài phút nước nhơn rỉ ra chút ít làm hắn thấy dể chịu nơi dương vật nên bắt đầu nhắp, cô bé rên hừ hự không biết vì đau hay vì sướng mắc kệ hắn cứ nhấp đều đặn thỉnh thoảng sàng qua lại rồi nhắp tiếp, cảm giáckhoang khoái ngưa ngứa ở ống dẫn tinh làm hắn nhắp như điên
- Phạch !phạch ! phạch...................
Người cô bé đung đưa theo mổi cú nhấp của hắn, mặt nhăn vì đau đớn hai tay cô bé nắm chặt tấm ra. Hắn gồng mình bắn tinh thật mạnh vào sâu trong âm hộ cô bé, cảm giác khoang khoái trong người đang làm hắn ngây ngất
- Bốp ! đồ thú vật !mày làm gì con tao..
Hắn bị quất một cây vào lưng đau điếng, xoay người lại thấy một người đàn bà tay đang cầm cây chổi chuẩn bị giơ lên đập xuống lần nửa, lăn người sang một bên tiện tay hắn vớ cái ly ở đầu giường phang thẳng vào đầu người đàn bà.
- Choảng ! người đàn bà quị xuống, một dòng máu ở đầu chảy ra.
Ngồi dậy hắn cầm cái ghế gổ đập liên tiếp vào đầu người đàn bà đến khi hết nhúc nhích mới quăng cái ghế xuống, còn cô bé do hoảng sợ quá ngất đi từ âm hộ một dòng nước nhờn lặn cặn máu chảy xuống háng.

Ngồi ở cạnh giường hắn thở phì phò rồi nãy ra ý định, đi xuống bếp kiếm sợi dây thừng cột thành thòng lòng, đến bên cái xác người đàn bà tròng vào cổ đầu còn lại hắn quăng qua cái quạt trần kéo lên, xác người đàn bà như đứng lên đầu ngón chân chạm đất, vừa làm hắn lẩm bẩm
- Mày không muốn tao chơi nó à, tao bắt mày phải đứng coi tao chơi nó!
Hắn leo lên giường lôi dương vật ra xục cho cứng lên, banh chân cô bé ra đút vào, đầu khất vừa lọt vào âm đạo thì cô bé tỉnh dậy
- Ah! Nhìn thấy cái xác cô bé ngất đi.
Hắn nhấp chậm chạp vừa nhấp vừa xoay sang nhìn cái xác
- Mày thấy tao chơi nó không? Đánh tao nữa đi. rồi cười sằn sặc
Cái xác lắc lư đong đưa qua lại như không đồng ý với hắn, được một chút hắn bước xuống tiến lại cái xác, banh hai chân đã bắt đầu cứng lại rồi từ đằng sau hắn đưa dương vật vào âm hộ đầy lông của người đàn bà, nhấp vài cái dương vật chui vào một cách khó khăn làm hắn bực mình, xuống bếp lấy chút dầu ăn thoa lên dương vật hắn đi lên tiếp tuc nắc cái xác, vừa nắc vừa đưa tay bóp cặp vú bự đang xệ xuống một cách thích thú, cái xác cứng lại làm âm hộ như bóp chặt lấy dương vật của hắn nhờ có dâu ăn nên nó mới có thể chạy ra chạy vào được, dương vật giật giật làm hắn sướng khắp người ưởn mạnh rồi bắn tinh vào trong cái xác. Ngồi bệt xuống đất thở phì phò hồi lâu rồi đứng lên chụp cái gối lên mặt cô bé ấn mạnh, cô bé ưởng người đưa cái âm hộ lúng phúng lông lên hai chân đạp đạp rồi xụi lơ.
Hết

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

truyện sec học sinh luyện bùa ma


Trời Sàigon mấy bữa nay âm u và ảm đạm lạ lùng, những áng mây đen bay thực thấp và không khí lành lạnh. Tấn và Nhung nắm tay nhau từ trong rạp hát đi ra.
Tuần này rạp Rex chiếu một phim thực nổi tiếng, khán giả đã phải chen chúc nhau mới lấy được giấy vô cửa. Cuốn phim này đã được người ta quảng cáo quá rầm rộ nên lại càng làm cho nhiều người hiếu kỳ tới coi, mặc dù họ không phải là những người ưa thích coi hát bóng mấy.

Tấn và Nhung cũng như những khán giả khác đều bị những cảnh trong phim hấp dẫn tới mê hoặc. Nhất là khi cặp tài tử chính dắt nhau vô rừng, tới một con suối nhỏ bơi lội và đùa rỡn với nhau mới thần tiên làm sao. Bộ ngực núi lửa trắng ngần và chắc nịch của cô nữ minh tinh vươn lên, nhấp nhô trong làn nước bạc dưới ánh nắng mặt trời thật man rợ.

Những chiếc lá rừng vàng ửng, lững lờ trôi trên mặt nước, bám vào thân thể nàng như mơn chớn, vuốt ve tấm thân vệ nữ mới lại tình tứ tới rụn người. Lúc ấy chính Nhung cũng không chịu nổi cảnh âu yếm hồn nhiên trên màn ảnh. Nàng ngả đầu dựa hẳn lên vai Tấn, ngực nàng ép cứng vô tay chàng. Tấn cũng nôn nao, chàng cúi xuống đặt lên môi Nhung nụ hôn dài bất tận. Chàng thấy thân thể nàng run lên, nóng bỏng, ngất ngây, tê chồn ở đầu lưỡi. Hình như Nhung còn rên lên nho nhỏ. Bàn tay nàng luồn qua áo Tấn bấu thật chặt...

Tới lúc vãn hát, đèn bật lên, cả hai vẫn còn ngây ngất với men tình nồng cháy. Nhung níu cứng lấy eo Tấn, đi sát vào người chàng, chen chúc trong đám khán giả đang ào ạt đi ra như một luồng nước. Nàng nhìn Tấn nói:
- Anh Tấn à, phim Mỹ thực là tuyệt vời phải không anh. Phải chi em được như cô tài tử chính bơi lội dưới con suối đó có lẽ làm em sung sướng tới chết được. Anh nghĩ có phải người ta đã tạo lên cảnh thần tiên đó, chứ ở Mỹ làm gì có những cảnh thực sự như vậy.

Cả hai cùng từ tư đi trong đám đông di chuyển ra ngoài, vừa đi vừa bàn luận về tình tiết trong phim một cách say sưa Tấn nhìn Nhung mỉm cười.
- Những cảnh ấy anh nghĩ là có thực đó. Nghe nói ở tiểu bang Cali bên Mỹ có nhiều cánh rừng thần tiên lắm.

Nhất là ở Mỹ người ta ưa chuộng thám hiểm và lại thích thể thao nữa. Những vụ bơi lội trong suối nước ở rừng già như thế này chắc cũng chẳng có gì lấy làm lạ đâu. Còn ở Việt Nam chúng mình làm gì tìm ra những phong cảnh như thế, nhất là trai gái làm sao có thể ăn mặc hở hang như vậy mà bơi lội bên nhau được.
- Em thích chuyện phim này quá, có lẽ chúng mình phải xem lại một lần nữa mới được.

Nhung nói, nhưng không thấy Tấn trả lời, nàng tưởng những tiếng ồn ào của mọi người chung quanh làm chàng không nghe thấy, nên lập lại câu hỏi một lần nữa. Bộ phim này thực là hay mà, em nhất định phải đi xem một lần nữa đó.

Nhưng nàng vẫn không thấyTấnnói gì. Nhunghơi ngạc nhiên vì bây giờ cả hai đã ra tới ngoài đường rồi, đám đông không còn chen lấn nhau như trong rạp. Hơn nữa, nàng đã nói hai ba lần mà tại sao Tấn không trả lời. Nhung nhìn Tấn đăm đăm, nàng thấy hình như có chuyện gì đang xẩy ra. Nhất là khuôn mặt của chàng coi lạ kỳ. Cặp mắt chàng mở trao tráo, nhìn thẳng về phía trước như đứng tròng. Nhung và Tấn đã quen nhau hơn hai năm, nàng chưa bao giờ thấy thần sắc của chàng kỳ quái như lần này. Nàng không hiểu tại sao lại có tình trạng này. Nàng lay mạnh tay Tấn.
- Anh Tấn... anh Tấn, anh sao vậy?

Tấn vẫn nhưchìm trong cơn mê và hình nhưkhông hay biết gì về Nhung đang réo gọi chàng. Nhung nhìn theo ánh mắt Tấn về phía trước. Nàng chẳng thấy có gì đáng phải chú ý cả, cũng chĩ là những người vừa trong rạp hát đi ra.
Nhung lạ lùng hỏi:
- Anh Tấn, anh nhìn cái gì đó?

Nhưng Tấn vẫn không trả lời. Mắt chàng vẫn nhìn đăm đăm về phía trước. Sắc mặt càng ngày càng lợt lạt, trông thực cổ quái. Hình như trong mắt chàng toả ra một luồng ánh sáng kỳ dị. Nhung run run nhìn theo ánh mắt đó. Nàng chợt thấy phía trước một ông già đang đi ngược chiều về phía nàng.

Nhung nghĩ, một ông già đi ngoài đường thì có gì là lạ. Bề ngoài của ông ta cũng chẳng có gì phải chú ý. Nhung liếc mắt nhìn Tấn. Vừa lúc ấy, ông già cũng lướt qua nàng nhưmột hơi gió thoảng. Tấn đột nhiên ngừng bước và quay mặt lại nhìn. ánh mắt như đeo đuổi và thực gắn bó. Bây giờ Nhung mới chắc chắn Tấn bị thu hút bởi người lạ mặt già nua này. Chàng đã quên hẳn sự có mặt của nàng có lẽ chỉ vì người đi đường tầm thường này.
- Anh Tấn... Anh Tấn, anh nhìn cái gì vậy?

Nhung thấy người yêu của mình mất hồn mất vía chỉ vì ông già lạ mặt. Một ông già ! như thế có gì đáng chú ý, nên vừa tức mình, vừa buồn cười. Nàng nắm tay Tấn lay thực mạnh trong khi ông già đã đi xa. Nhưng Tấn hình như vẫn không biết nàng đang nói gì, chàng nhớn nhác hỏi:
- E... m... em... em nói gì?
Nhung thấy dù Tấn đã chịu nói chuyện với nàng nhưng mắt vẫn không rời ông già đi đường lạ lùng kia. Nàng vùng vằng nói:
- Anh này làm người ta tức chết đi thôi. Anh à, anh nhìn cái gì mà chết mê chết mệt như vậy. Chỉ có một ông già tầm thường thôi mà.

Bóng hình ông già đã đi thực xa và vừa khuất hẫn sau một khúc quanh. Tấn như một người ngớ ngẩn từ từ nhìn Nhung, nàng vẫn thấy thần sắc kỳ quái trên khuôn mặtnhợt nhạt của chàng còn đó. Rõ ràng chàng đang nhìn thẳng vào mắt Nhung, nhưng hình nhưchàng vẫn không thấy gì trước mặt và cũng chẳng nghe thấy gì. Nhung nhìn Tấn tức tối, nói lớn như la lên:
- Anh làm cái gì kỳ cục vậy hả anh Tấn. Em không chịu đâu.
Tấn vẫn nhìn Nhung với dáng điệu lạ lùng đó, chàng lắp bắp:
- Anh... anh... có gì đâu.
- Còn nói không có gì nữa à? Đột nhiên anh như người mất trí không bằng. Anh coi coi, mọi người đang nhìn mình kìa.

Hai người đứng ở giữa đường nói chuyện, Nhung vừa nhõng nhẽo vừa to tiếng làm cho những người đi đường tưởng là cặp tình nhân này đang gây gổ với nhau. Tự nhiên ai cũng tò mò đứng lại nhìn họ.

Tấn bây giờ mới biết những người chung quanh đang nhìn mình một cách kỳ cục. Chàng như chợt tỉnh, nói:
- Được rồi... được rồi, em đừng có giận. Chúng mình đi nhé.
Đi được vài bước, Nhung lại chợt thấy Tấn nhìn theo hướng ông già lúc nãy. Nhưng nàng cũng vẫn cố giữ im lặng đi bên chàng.
- Anh Tấn, anh phải cho em biết anh đang nghĩ gì kỳ cục vậy?
Tấn lắc đầu nói:
- Đâu có
Hình như trong lời nói của chàng có vẻ gì gượng gạo. Chắc chắn Tấn phải đang có một chuyện gì không muốn cho nàng biết. Nhung càng tò mò hỏi:
- Bộ anh quen biết với ông già vừa rồi hay sao?
Từ lúc coi phim cho tới khi ra ngoài, Nhung không thấy Tấn có một điều gì khác lạ. Bỗng dưng từkhi nhìn thấy ông già này, chàng lại tỏ ra bần thần thấy rõ. Bởi vậy Nhung nhất định cho là Tấn phải có chuyện gì liên quan tới ông già kia.
Tấn lắc đầu nói:
- Đâu có.
Câu nói ngập ngừng của chàng lại càng làm Nhung nghi hoặc hơn. Cả hai đã biết nhau hơn hai năm nay và thương nhau từ hồi đó. Chắn chắn nàng phải biết rõ về Tấn hơn ai hết. Nàng tính gạn hỏi thì Tấn đã nói:
- Nhung à, chúng mình kêu xe xíchlô về cho mau nhé.
Nhung vừa nghi hoặc, vừa bực mình nói:
- Anh Tấn, sao lúc nãy anh nói coi phim xong chúng mình tới chùa Ngọc Hoàng ở Đakao chơi mà.
Tấn có vẻ hơi lúng túng.
- Anh đột nhiên cảm thấy không được khoê. Để anh đưa em về rồi ngày mai chúng mình lại đi nữa.
Bây giờ Nhung không còn chịu nổi nữa, nàng nói như thét lên:
-Anh Tấn, anh đừng có vịn cớ này mà đưa em về. Em biết anh có chuyện gì đó, anh phải nói thực cho em nghe đi.
- Em đừng có đa nghi quá mà, anh thực sự có chuyện gì đâu.
Nhung dịu giọng và có vẻ lo lắng cho Tấn:
- Anh Tấn à, em biết chắc anh có chuyện mà. Anh làm nhưvậy chỉ làm em lo lắng hơn thôi. Chẳng lẽ anh còn nghĩ là giữa chúng mình lại còn chuyện gì phải dấu diếm nhau nữa hay sao.

Tấn nhìn Nhung nhưvan lơn, hình nhưchàng đang nghĩ ngợi một điều gì ghê gớm lắm. Nhung nói thực dịu dàng:
- Chả lẽ chúng mình không có thể chia sẻ với nhau những khó khăn được hay sao hả anh?
Cuối cùng Tấn thở dài, chàng nói:
- Thôi được rồi, chúng mình tìm một nơi tĩnh mịch nói chuyện vậy.

Cả hai cùng đi qua đường, tới công viên trước rạp hát. Ngồi trên ghế đá. Mặt trời buổi chiều đang rọi những tia nắng cuối cùng trong ngày một cách yếu ớt. Trên khuôn mặt Tấn, những nét kỳ ảo khó hiểu vật vờ. Sắc mặt chàng như biến đổi hoàn toàn. Tấn đang nghĩ tới câu chuyện đã xẩy ra. Nhung giữ yên lặng và hồi hộp chờ người yêu nói, nàng có linh cảm đó là một chuyện thật quan trọng dính líu tới đời chàng. Nàng cốnhẫn nại chờ đợi Tấn lên tiếng. Cuối cùng Tấn đã lên tiếng và giọng nói của chàng bỗng nhiên nghe thực xa lạ.
- Anh không biết phải nói cái gì trước bây giờ. Đầu óc anh bấn loạn và thật hoang mang.
Nhung nắm lấy tay chàng, nàng thấy tay Tấn thực lạnh và đang run rẩy, Nhung nói nho nhỏ:
- Anh thủng thẳng nói cũng được mà.
Tấn run run nói:
- Hồi nãy, lúc đi ra. Anh nhìn thấy ông già đó... Ông già đó giống hệt như ba anh, không khác một chút nào cả.
Nhung bắt đầu run lên, lời nói cúa Tấn làm cho nàng sợ hãi, Nhung chồm tới hỏi:
- Anh nói cái gì?
Nàng đã quen Tấn hơn hai năm rồi. Đối với gia đình Tấn nàng rất rõ. Bởi vậy nàng mới hết hồn như thế.
- Anh Tấn, ba anh à... Ông ấy đã chết từ năm năm nay rồi cơ mà.
Mặc dù nơi đây có rấtnhiều người qua lại, nhưng không hiểu sao Nhung lại thấy sờ sợ và cảm thấy ớn lạnh thực sự.
- Đúng rồi, ba anh đã chết từ lâu. Bởi vậy anh mới...
Giọng nói của Tấn trở nên hồ đồ, nhưng nhìn khuôn mặt chàng, Nhung biết chắc là Tấn không nói dối. Trong khi đó ánh mắt Tấn như lạc thần, chàng tiếp tục nói:
- Nhưng mà ông ấy thực sự là ba anh đó.
- Anh có biết anh đang nói gì không? - Nhung thở ra, nói tiếp - Người giống người là thường chứ có gì lạ đâu.
Tấn lắc đầu quả quyết.
- Không phải đâu, ông ấy chính là ba anh đó.
Nhung cảm thấy như có ai tạt nước lạnh vô thân thể, nàng rùng mình:
- Nếu anh chắc chắn như vậy tại sao anh không kêu ổng.
- Anh... anh... anh cũng không biết nữa. Ba anh chết từ mấy năm nay là điều kh~ng thể nào chối cãi được rồi. Nhưng tại sao hôm nay, ban ngày ban mặt thế này, ông ấy.. lại đi ngờ ngờ như vậy được.

Tấn ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Nếu quả thực ông ta là ba anh. Tại sao ông ấy lại nhìn anh như một người xa lạ vậy.
Nhưng nói:
- Bởi vậy em mới nói anh nhìn lầm người đó.

Tấn im lặng, chàng thấy đúng người đó là cha mình. Nhưng chàng cũng biết chắc là ba mình đã chết từlâu. Bây giờ có lẽ xương thịt đã trở thành cát bụi. Tấn không nói được gì nữa vì chàng cảm thấy những điều Nhung nói cũng đúng, không thế nào chối cãi được. Tuy nhiên, Tấm vẫn tin tưởng là ông già đó chính là cha chàng. Người đã chết từ mấy năm nay. Nhưng chuyện đó rõ ràng là không thếnào xẩy ra được. Nhưng khổ nỗi trong thâm tâm chàng vẫn chắc chắn ông già đó là ba chàng. Sau khi về tới nhà. Tấn gặp mẹ đứng ngay trước của, nhưng chàng không đả động gì tới chuyện gặp ba chàng chiều nay, vì Tấn không muốn làm cho mẹ bận tâm.

Mặc dù chàng đã tiết lộ chuyện này cho Nhung biết và bàn cãi tới nơi tới chốn, nhưng vẫn không thể nào thoả mãn được những nghi hoặc trong lòng chàng. Mặc dù Tấn chẳng bao giờ tin là người chết có thể sống lại ngờ ngờ như vậy, chàng nhớ rất rõ khi cha chút hơi thở cuối cùng, ông còn ói ra một chậu máu. Sau khi ông tắc thở, chính chàng tắm rửa và khênh xác ông đặt vô quan tài, nên chàng tin chắc là cha mình không thể nào chết giả được.

Nhưng nếu cha chàng đã thực sự chết rồi thì người xuất hiện ở truởc rạp Rex chiều nay là ai? Có phải ông ta chỉ là một người giống hệt nhưcha chàng hay không? Nhưng Tấn cũng không thể nào giải thích nổi vì chính trong thâm tâm
chàng cứ vẫn cho ông già đó chính là cha mình.

Mẹ Tấn nhìn chàng đăm đăm, bà vừa phát giác ra con mình có chuyện gì hơi bất thường, bà hỏi:
- Tấn, hôm hay sao vậy. Hình như có chuyện gì phải không?
Tấn chối:
- Đâu có gì hả mẹ.
Rồi chàng đột nhiên quay lại hỏi bà:
- Mẹ à, cha con có anh em ruột gì không?

Mẹ chàng nghe thấy Tấn hỏi câu đó thậtlạ lùng. Chồng bà là con trai duy nhất trong gia đình, cả họ hàng ai mă không biết. ông ấy đã chết truyen sec hoc sinh mấy năm rồi, những thương nhớ cũng đã lắng chìm vào dĩ vãng. Tại sao con bà lại đột nhiên hỏi về ông.
- Tại sao con lại hỏi chuyện đó?
Tấn cố làm bộ thờ ơ trả lời:
- Thì con muốn biết rõ hơn về chuyện gia đình mình thôi mà.
- Ông nội và ông ngoại của con là anh em kết nghĩa. Hai gia đình này lúc nào cũng ở lân cận bên nhau. Bởi vậy cha con và mẹ chơi với với nhau từ hồi còn trẻ thơ, có
chuyện gì của gla đình ba con mà mẹ không biết. - Bà ngưng lại một lúc rồi hỏi - Tại sao con lại hỏi kỳ cục như vậy con cũng biết từ lâu rồi mới đúng chứ.
Hình như Tấn không để ý tới lời mẹ nói, chàng lại hỏi thêm:
- Mẹ à, chẳng những con muốn biết ba con có anh em gì không, mà còn thắc mắc không hiểu ba còn có anh em sinh đôi nào nữa không kìa.
Mẹ Tấn lắc đầu:
- Làm gì có chuyện đó.- Bà ngưng một lát rồi tiếp Giòng họ của ba con thực lạ. Cho tới con là bẩy đời rồi; gia đình nào cũng chỉ có một đứa con trai duy nhất mà thôi. Lúc xưa ông nội con muốn có sự thay đổi nên đã cưới một lúc thêm ba bà vợ nhỏ nữa, vậy mà cũng chẳng thay đổi được gì Vì cả ba bà sau đều không có con.
Tấn kinh ngạc hỏi:
- Thực sự là như vậy sao? Không lý trời đất đã đặt để như vậy à!
Mẹ Tấn có vẻ ngạc nhiên, không hiểu sao Tấn cứ hỏi loanh quanh về vấn đề này, bà nói:
- Tại sao hôm nay con cứ thắc mắc về vụ này không vậy?
Tấn thấy mẹ hoài nghi, chàng nói lảng đi:
- Ồ, con chỉ muốn hỏi chơi thôi mà. Chỉ vì đột nhiên con nghĩ tới giòng họ nhà mình quá lẻ loi. Bởi vậy con mới nghĩ tới 'nếu ba con có anh em gì, hoặc là ba mà có anh em sinh đôi thì nhà mình có thể đông đúc, ấm cúng hơn.
Mẹ Tấn nhìn con thở dài:
- Gia đình giòng họ mình là nhưvậy, dù muốn đẻ thêm một đứa nữa cũng không được, há gì nói tới chuyện sinh đô.

Những lời nói của mẹ đã làm Tấn tin tưởng thực sự ông già hồi chiều không phải là anh em gì với ba chàng được nữa. Chàng dứt khoát cho là ông già hồi chiều chính là ba mình.

Trời đã thực khuya mà Tấn không sao chợp mắt được, chàng thức suốt đêm và khi vừa chợp mắt được một chút thì ác mộng kéo tới tràn đầy. Nhưng khi tỉnh dậy chàng lại không nhớ được là mình vừa mơ cái gì nữa.....

Sau khi Tấn tốt nghiệp đại học, chàng đã tìm được việc làm thực ưng ý và hợp với khả năng của mình. Chàng lại để ý tới Nhung, một bạn đồng nghiệp dạy chung trường, mà cũng là bạn học từnhỏ. Tấn đã được Nhung đáp lại tình yêu chân thật của chàng. Giờ đây hai người đã thực sự là một cặp tình nhân rất xứng đôi vừa lứa.

Từ ngày đi xem phim với Nhung tới nay đã hơn một tuần rồi, không có chuyện gì đáng chú ý cả. Nhưng Nhung để ý thấy Tấn tựnhiên thay đổi hẳn. Hồi nào tới giờ, chàng rất hoạt bát và nói năng linh hoạt; nay bỗng nhiên trở nên trầm lặng và thật ít nói. Hình như lúc nào cũng đang mải miết suy nghĩ điều gì khó khăn lắm. Nhung đoán là Tấn thấy ông già trong buổi đi coi hát về tuần trước nên bị ám ảnh cho tới hôm nay. Nàng đã cố gắng khuyên nhủ và chấn an chàng, nhưng hình như không làm Tấn thay đổi được gì.

Hôm nay tan trường về, đi bên cạnh Nhung, Tấn tâm tình:
- Nếu hôm đó anh đuổi theo ông già, không biết câu chuyện sẽ ra sao?
Nhung thở dài, nói:
- Tại sao anh cứ bị chuyện đó ám ảnh hoài vậy. Dù anh có theo ông ta, rồi cuối cùng cũng chỉ tới nhà ông ấy.
- Một người xa lạ giống cha anh mà thôi.

Tấn thấy không có lý do gì có thể phản đối được những lời Nhung nói về vụ này. Nhưng chàng vẫn tin tưởng là những gì làm chàng lo lắng vẫn là sự thực. Vì thế, tốt nhất là chàng im lặng để nàng đừng bận tâm tới chuyện của mình nữa. Nhưng Nhung lại không hiểu Tấn nghĩ gì, nàng tưởng chàng giận nên nắm lấy tay chàng, nhỏ nhẹ hỏi:
- Anh Tấn à, bộ anh giận em hay sao?
- Đâu có.
Dù miệng nói như vậy nhưng trong lòng chàng cũng không được vui. Nhung đi sát vô Tấn hơn nữa, nàng muốn hơi ấm của chàng truyền qua thân thể mình. Nhung nhỏ nhẹ:
-Anh Tấn à, chúng mình quên chuyện đó đi nghe anh. Không lý vì một ông già xa lạ mà tự nhiên mình hờn giận nhau vô lý quá. Một người không liên quan gì với chúng ta lại có thể làm sứt mẻ tình cảm của đôi lứa mình được hay sao.

Tấn không trả lời ngay. Chàng trầm ngâm suy nghĩ và nhận thấy Nhung hoàn toàn có lý.
- Nhung à, anh cũng biết như vậy. Nhưng không hiểu sao anh vẫn có hy vọng gặp lại ông già đó, dù chỉ là một lần thôi cũng thoả mãn để chứng minh được ông ta là một người xa lạ là anh yên tâm.
Nhung có vẻ giận dỗi.
- Anh muốn như vậy thì có khó gì đâu, cứ đi lang thang mà tìm kiếm. Bỏ ăn bỗ làm có sao đâu.

Nàng nói như vậy vì thấy rằng chàng cứ bị chuyện vô. lý này ám ảnh mãi nên rất bực mình. Tấn cũng biết Nhung đang bực mình, mặt mũi nàng đỏ gay. Nhưng Tấn vẫn cảm thấy rất ấm ức vì Nhung không thông cảm được với chàng. Cô ta không thể nào ép bức chàng quên đi chuyện đó. Nàng không thể nào hiểu được tâm trạng chàng. Thấy Tấn im lặng, Nhung càng bực bội. Bất cứ người con gái nào không được người yêll nuông chiều, vuốt ve, khi có bất hoà, chắc chắn dù chuyện nhỏ nhặt tới đâu cũng có thể bùng nổ thành chuyện to tát được.

Trước sự im lặng của người yêu mình, Nhung muốn lồng lên, nàng nghĩ Tấn đã coi nàng rẻ hơn cả một ông già xa lạ. Nhung vùng vằng, hất tay Tấn ra; quay ngược trở lại, nói:
- Anh đã muốn thế thì hãy đi tìm ông già đó đi. Tôi về một mình được rồi.
Bây giờ Tấn mới chợt tỉnh, chàng vội vàng chạy theo níu lấy vai Nhung năn nỉ:
- Nhung... Nhung... nghe anh nói này. Em đừng làm như vậy có được không?
Nhung vẫn còn giận dữ, nàng lạnh lùng nói:
- Anh theo em làm gì nữa, hãy đi kiếm ông già đó đi.
Tấn bực bội nói:
- Nhung, em làm cái gì vậy, sao em không chịu hiểu anh!
- Em có làm gì đâu, anh muốn đi kiếm ông già đó thì đi đi cần tới em làm gì.

Nàng vừa nói vừa lách mình khỏi tay chàng, nước mắt trào ra. Tấn thấy nàng thực ngoan cố cũng rất bực mình, chàng mím môi không nói gì được nữa. Nhung thấy Tấn im lặng, vùng vằng đi thực nhanh về phía trước. Thấy vậy, Tấn mặc kệ nàng. Chàng đứng tần ngần suy nghĩ về cái ngang ngược vô lý của người yêu. Tấn nhìn theo bóng nàng xa dần và khuất ở đầu đường.

Lúc này đầu óc Tấn lại trở về với hình ảnh ông già bữa trước gặp ở ngoài cửa rạp hát. Chàng thấy hối hận, tại sao bữa đó không chạy theo ông ta. Tấn nghĩ có lẽ lúc ấy có Nhung ở bên cạnh, chàng không hiểu tại sao mình lại có thể để cho một ông già xa lạ làm chia rẽ cuộc tình nồng thắm bấy lâu nay với Nhung. Lẽ d nhiên, khi gây gổ với người tình thì làm sao có thể vui vẻ được. Chàng ủ rũ từ từ trở về nhà. Chân bước mà đầu ốc chàng nghĩngợi đâu đâu, chẳng khác gì nhưngười mất hồn.

Hình nhưkhông hẳn chàng bối rối vì gây gổ với Nhung, nhưng phải nói đầu óc chàng đang rối mù về hình ảnh của ông già nọ giống hệt như ba chàng. Vì mải miết suy nghĩ, khi gần tới cửa nhà, chàng vẫn không biết. Tới khi ngửng lên mới chợt thấy mình đã tới nơi. Và khi chàng nhìn lên, bỗng thấy một bóng người rất quen thuộc ở trước mặt vừa lướt qua. Tim chàng bỗng đập mạnh, thân thể chấn động. Tấn quay hẳn lại nhìn người vừa đi qua mặt mình, chàng nhìn châm bẩm sau lưng. Người đó chính là ông già làm chàng mất ăn mất ngủ cả tuần lễ nay chứ còn ai vào đó nữa.

Tự nhiên Tấn có cảm giác nhưsống lại những ngày cha chàng còn sống. Chàng nhớ rõ hồi còn đang theo học ở đại học, có một lần đi học về cũng vào thời gian này, bóng nắng vừa chợt tắt và Tấn bỗng gặp cha chàng đi qua như vậy Hình ảnh hồi đó chợt hiện ra thực rõ trong đầu chàng, và sao nó trùng hợp với hoàn cảnh bây giờ như vậy.

Tấn cố định thần để nghĩ rằng làm sao thời gian có thể đi ngược lại như vậy được. Nhưng chàng không thể phủ nhận được những gì đang xẩy ra trước mặt. Tấn cắn chặt môi, chàng cảm thấy đau buốt và biết chắc đây là sự thực chứ không phải đang xẩy ra trọng giấc mơ. Ông già đó vẫn chậm chạp cất bước. Khi ông ta đi tới
cuối đường, Tấn không nhịn được nữa buột miệng kêu lớn:
- Ba.

Nghe tiếng gọi của Tấn, ông già từ từ xoay mặt lại. Chàng nhận ra ngay ông ta là người mình gặp bữa coi hát với Nhung về, và người đó cũng chính là cha chàng. Ông già đó nhìn Tấn và mỉn cười hiền lành. Tấn giật mình, tim chàng nhưmuốn nhẩy khói lồng ngực. Đó chính là nụ cười của cha chàng hồi nào. Nụ cười đó với Tấn thực quen thuộc và thân thiết. Nhưng ông già đó chỉ quay lại mỉm cười rồi lại quay đi và tiếp tục rảo bước. Cử chỉ đó khiến Tấn ngơ ngác tới bàng hoàng. Chàng ngần ngừ một lúc rồi chạy theo ông...
*
*   *
Nhung ở trong phòng giáo sư và đang chấm bài cho học trò. Đột nhiên ông hiệu trưởng tới hỏi cô:
- Cô Nhung à, có phải thầy Tấn bữa nay bị bệnh
không?

Hôm qua nàng và Tấn gây gổ nhau nên tới bây giờ Nhung vẫn còn bực mình, không thèm nghĩ ngợi gì tới chàng nữa, nhưng vì ông Hiệu Trưởng hỏi nên nàng phải trả lời:
- Ủa, anh ấy sao rồi. Bộ anh ấy không tới trường sao?
Cả trường ai cũng biết Tấn và Nhung bồ với nhau từ lâu, nên khi vắng Tấn, ai cũng kiếm nàng hỏi. Thấy Nhung ngơ ngác, ông Hiệu trưởng nói:
- Gia đình anh Tấn không có ai tới xin phép nên tôi đợi giờ nghỉ, qua hỏi cô mà thôi.
- Hôm qua anh ấy vẫn còn rất khoẻ mà...

Nàng bỗng im bặt, ngưng ngang câu nói vì chợt nhớ ra hôm qua Nhung đã nói móc chàng hãy đi kiếm ông già và đừng thèm đi làm nữa. Chằng lẽ Tấn lại làm như lời nàng nói hôm qua hay sao. Tuy nhiên, nếu quả như vậy sẽ làm nàng rất bận tâm. Nhung lo lắng không biết chuyện gì đã xẩy ra cho chàng. Ông Hiệu Trưởng chợt thấy sắc mặt Nhung tự nhiên biến đổi, ngạc nhiên hỏi:
- Cô Nhung có chuyện gì đó?

Nhung đương nhiên là không thổ lộ chuyện riêng của Tấn, nhưng trong thâm tâm nàng nóng như lửa đốt. Vội vã trả lời:
- Không... không không có gì đâu.
Ông Hiệu Trưởng nói:

- Nếu cô không biết anh Tấn tại sao không tới trường thì thôi vậy. Tôi không dám làm phiền cô nữa. Cũng tới giờ dạy học rồi.

Sau khi ông Hiệu Trưởng đi rồi, Nhung thấy lòng nóng như lửa đốt, đứng ngồi không yên. Nàng rất hiểu tính tình của Tấn, vì Tấn là một thầy giáo rất có trách nhiệm, không khi nào chàng có thể bỏ lớp ngang như vậy. Nhất là không có một lời xin phép. Chấc chắn chàng không bao giờ hành động cẩu thả như vậy. Hơn nữa, ngày hôm qua Tấn còn rất khoẻ không lý gì chàng có thể bị bệnh được hay sao. Trường hợp Tấn có bệnh đi chăng n.ữa, thếnào anh ấy cũng kêu mẹ tới trường xin phép. Nhung có linh cảm rằng sự vắng mặt của Tấn ngày hôm nay phải có chuyện gì ghê gớm lắm xẩy ra cho chàng. Nhung ước gì lập tức bay tới nhà Tấn coi chuyện gì đã xẩy ra. Nhưng nàng còn phải dạy thêm ba giờ nữa mới về được. Nhưthếphải chờ tới giờ cơm trưa nàng mới có thể ra về...

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

truyen sec hoc sinh hằng và tuyền

Hằng nhìn theo đứa con gái nàng ôm eo Tuyền đi ra cổng mà người nàng nóng ran. Hai đứa vừa đi vừa cười khúc khích, không hề nhìn thấy Hằng hậm hực quay vào nhà trong. Chồng Hằng đi xuất khẩu lao động Liên Xô vừa tròn ba năm để nàng phải đêm đêm trong cái cảnh không người ôm ấp vuốt ve. Vậy mà dạo này con bé Liên gần như quên hẳn sự hiện diện của nàng trong cái nhà này, Liên ngang nhiên ôm ấp, hôn hít Tuyền trước mặt mẹ nó như thách thức.
Hằng nhìn theo đứa con gái nàng ôm eo Tuyền đi ra cổng mà người nàng nóng ran. Hai đứa vừa đi vừa cười khúc khích, không hề nhìn thấy Hằng hậm hực quay vào nhà trong. Chồng Hằng đi xuất khẩu lao động Liên Xô vừa tròn ba năm để nàng phải đêm đêm trong cái cảnh không người ôm ấp vuốt ve. Vậy mà dạo này con bé Liên gần như quên hẳn sự hiện diện của nàng trong cái nhà này, Liên ngang nhiên ôm ấp, hôn hít Tuyền trước mặt mẹ nó như thách thức.
Hằng dựng chiếc xe đạp, gỡ những  túi đồ ăn ra và cất tiếng gọi vọng  vào nhà:
- Liên ơi, ra bê đồ vào cho mẹ.
Chờ không thấy Liên trả lời, Hằng cáu  kỉnh xách túi chạy vào nhà định bụng sẽ  mắng cho Liên một trận - "con bé này hỗn láo thật, bây giờ còn cái trò gì nữa đây". Nhưng  chưa kịp đẩy cửa phòng Liên thì Hằng  bỗng đứng khựng lại, toàn thân Hằng run lên bần bật. Tuyền nằm trần truồng trên  giừơng hai tay bóp nặn vú Liên, còn Liên không một  mảnh vải đang phi nước đại trên bụng Tuyền. Máu hai bên thái dương Hằng  chảy rần rần trước cảnh ái ân điên cuồng của chính đứa con gái mình. Hằng tức tối định bỏ đi, nhưng hai chân Hằng như dính chặt xuống nền nhà và mắt Hằng vẫn dán chặt vào hai thân hình nóng bỏng đang quyện vào nhau. Hai chân Hằng dạng rộng ra như một phản xạ tự nhiên và Hằng cảm thấy một dòng nước âm ấm chảy ra từ âm hộ. Bỗng Tuyền cong mông lên, oằn người và bật ra những tiếng rên lớn "ối.hự.hự.", Liên lập tức tụt xuống nằm xoay ngược lại và nắm lấy con cặc Tuyền cho vào miệng mút lấy mút để. Lúc này Hằng mới có dịp chiêm ngưỡng toàn bộ con cặc của Tuyền, nó cong như một quả chuối và dài cỡ một gang tay, đầu con cặc đỏ hỏn, bóng loáng thể hiện sức lực tràn trề của một con đực thực sự. Hằng rất đỗi ngạc nhiên khi thấy đứa con mười bảy mà nàng vẫn nghĩ là trẻ con có thể nuốt trọn được con cặc, nó biến mất trong cái miệng xinh xinh của Liên rồi lại xuất hiện nguyên vẹn giống như một trò ảo thuật rẻ tiền. Chỉ ít phút sau, Tuyền thở ra hồng hộc, hai tay ghì chặt lấy mông Liên và cong mông lên, một dòng nước trắng đục rỉ ra hai bên mép Liên, chảy dọc xuống theo cái quả chuối vẫn thụt ra thụt vào trong miệng Liên. Hằng sinh ra trong một gia đình có giáo dục cao, bố Hằng là một bác sĩ có danh tiếng trong thời kỳ Pháp đô hộ nên Hằng chưa bao giờ có được cơ hội tiếp xúc những văn hóa "đồi trụy". Chồng Hằng là một giáo viên cấp ba hơn Hằng đến mười sáu tuổi, có một cuộc sống hết sức mô phạm, không bao giờ nói tục với Hằng kể cả trong lúc hai vợ chồng làm tình và không bao giờ làm tình với những tư thế "đồi bại". Nhiều khi chồng Hằng làm tình xong mà Hằng vẫn thấy thèm thuồng được chồng móc tay vào âm hộ hoặc được chồng bú vú, nhưng Hằng không dám nói ra vì sợ chồng coi mình là một kẻ thèm khát nhục dục, tầm thường, có những đòi hỏi bẩn thỉu như là chồng nàng vẫn chửi rủa tụi Tư Bản reo rắc cuộc sống đồi trụy. Những lúc đó Hằng chỉ còn nằm im bên cạnh ông chồng đang ngáy khò khò mà thèm khát sự thỏa mãn cho cái cơ thể hừng hực của Hằng.
- Mẹ.mẹ à. - tiếng con Liên hơi hoảng hốt làm Hằng bừng tỉnh - mẹ về từ lúc nào vậy?
Tuy hỏi thế nhưng nhìn mẹ nó, Liên hiểu ngay là mẹ nó đã theo dõi hết cuộc mây mưa của hai đứa, hai tay Hằng vẫn đang xoa bóp vú, mắt Hằng như vô thần đang nhìn chăm chăm vào phòng nó. Cơn tức giận của Liên nổi lên, Liên trút thẳng vào đầu mẹ nó không thương tiếc:
- Bây giờ mẹ không tìm được ai để thỏa mãn hay sao mà lại phải xem trộm thế này?
- Mẹ.mẹ. - Hằng cố chống chế. Chắc bây giờ mẹ nứng lắm rồi phải không? Nhìn kìa nước lồn chảy ra ướt cả quần rồi kìa - Liên liếc mắt, nhiếc móc.
Hằng liếc nhanh xuống chân - còn mày là một con đĩ, đem trai về nhà ngủ giữa ban ngày mà không biết xấu hổ, lại còn lắm mồm - Hằng nóng mắt phản công lại. Mặt Liên đanh lại. Tuyền lúc này cũng có mặt, trên mặt không hề che dấu vẻ thỏa mãn vừa làm tròn trách nhiệm của một thằng đàn ông. Tuyền cũng hơi bất ngờ trước sự có mặt của Hằng trước cửa phòng Liên, nhìn vẻ mặt giận dữ của Liên và sự lúng túng của Hằng, Tuyền lập truyen sec hoc sinh tức hiểu ngay điều gì đã xảy ra, anh ta vội kéo Liên đi khỏi để tránh một cuộc ẩu đả giữa hai người.
Cái ham muốn nhục dục làm cho Hằng trở nên táo bạo hơn, nàng lợi dụng mọi cơ hội để gặp Tuyền những khi Liên vắng nhà. Sau cả một thời gian dài đằng đẵng, cơ hội cũng đã đến. Hằng lúng túng  một lúc rồi cũng làm cái phẹc-mơ-tuya kẹt cứng giữa chừng -Tuyền ơi - Hằng cất tiếng gọi, giọng hơi run run vì nàng cũng không chắc chắn là con cá sẽ cắn câu.
Hằng thở phào và tự mỉm cười khi nghe tiếng giày của Tuyền đi về phía buồng tắm, nàng hơi tự trách mình về tính thiếu tự tin: ai có thể cưỡng lại với thân hình nóng bỏng và tròn trịa tràn đầy khêu gợi, mời mọc này. Tuyền xuất hiện, hơi có vẻ ngạc nhiên và đắn đo, nhưng vẻ mặt đó biến mất rất nhanh và Tuyền bắt tay vào chữa cái khóa chết tiệt nằm ngay dưới cái cổ cao tròn lẳn mịn màng bao phủ bởi một lớp lông tơ mỏng của người đàn bà. Mấy phút đã trôi qua mà cái khóa vẫn không chịu nhúc nhích.
Hơi thở Tuyền nóng hổi phả lên gáy người đàn bà làm nàng hơi nhột. Hằng rung rung cặp đùi trắng nõn ẩn hiện sau lớp váy mỏng, nàng cố ý để cho Tuyền có được thời gian chiêm ngưỡng vòng eo thon thon chạy dài xuống cặp mông nở nang đầy đặn. Nàng cảm thấy nước miếng ứa ra, hai vú căng lên, đầu vú se lại, âm hộ nhột nhạt và nước bắt đầu rỉ ra khi nàng liếc xuống bộ phận nơi đũng quần Tuyền lúc này đang đội ngược lên. Bỗng Tuyền luồn hai tay qua nách Hằng rồi mở rộng hai bàn tay ra mà chụp mạnh lấy hai bầu vú của nàng. Mặc dù Hằng đã biết trước nhưng cũng vẫn hơi giật mình lùi lại làm cả cơ thể hừng hực của nàng nằm gọn trong vòng tay Tuyền, mông nàng chạm ngay phải khúc thịt của Tuyền cứng ngắc đội quần lên làm nàng thốt lên thành tiếng, Hằng dướn mình đầy khêu gợi, mời chào. Mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng làm Tuyền ngây ngất và con thú bỗng trở hung tợn trước miếng mồi thơm, chiếc váy mỏng khoảng cách duy nhất bị xé toang và ném vào góc. Hằng không mặc quần lót, nàng lộ vẻ thích thú dâm đãng, nàng ngả người dựa hẳn vào Tuyền thỏa mãn ham muốn xác thịt. Hai tay Tuyền ôm  gọn vú nàng và nhay nhay hai đầu vú thâm đen, cơ thể Tuyền càng toát ra một mùi hôi hôi hết sức đàn ông, hết sức gợi dục. Hằng thọc tay vào quần Tuyền mân mê hai hòn dái, rồi dịch chuyển dần lên cái thỏi thịt chắc nịch, cứng ngắc chọc thẳng lên trời. Hơi thở Tuyền trở nên dồn dập hơn, tay gã trai se bóp cặp vú Hằng nhanh hơn. Hằng xoay người lại, từ từ cởi từng cái khuy quần gã, khi chiếc quần tụt xuống thì chiếc quần lót bó sát cả một công trình tạo hóa mạnh mẽ và hứa hẹn. Không ngăn được thèm muốn, Hằng kê cái miệng xinh xắn lên đầu dương vật Tuyền và nút nhè nhẹ như đứa trẻ đang bú mẹ, thỉnh thoảng nàng lại dùng lưỡi lướt qua khe trên đầu nó làm nó rỉ ra một chất nước nhờn nhờn, khai và tanh. Hằng không bao giờ nghĩ là nàng sẽ dùng miệng ngậm để thỏa mãn tình dục cho một người  đàn ông vì chồng nàng không bao giờ yêu cầu nàng làm điều đó, ông ấy coi đó như một sự xúc phạm phụ nữ. Tuyền cong mông sung sướng lấy tay ghì chặt lấy đầu Hằng và đút sâu dương vật vào miệng nàng, nó dài và to quá chui thẳng vào cổ họng nàng. Hằng há to miệng, nước mắt túa ra vì nghẹt thở, nàng không thể hiểu tai sao Liên đã có thể ngậm trọn cái khối khủng khiếp này trong cái miệng bé nhỏ của nó. Con cặc nóng bỏng Tuyền chạy ra chạy vào miệng Hằng càng lúc càng nhanh hơn, hai tay gã. Hằng luồn tay xuống cái xoa xoa âm hộ của mình đang ướt đẫm dâm thủy rồi thọc sâu vào trong âm đạo.
Tuyền không thể nhịn được nữa, gã xả tinh trùng ào ào thẳng vào họng Hằng. Đây là lần đầu tiên Hằng được biết đến hương vị kinh tởm phụt ra từ bộ phận sinh dục đàn ông, nàng ho sặc sụa, nước mắt nước mũi trào ra, nàng cố khạc nhổ ra cái thứ nước khủng khiếp đang trôi qua cổ họng nàng. Con cặc Tuyền gục gặc thêm vài lần nữa rồi teo nhỏ dần lại trong miệng Hằng. Tuyền nhìn Hằng tơi bời, từ khóe miệng nàng tinh trùng vẫn trào ra nhầy nhụa, mỉm cười thỏa mãn - lần đầu tiên gã chơi con Liên, con bé còn rát họng và nôn oẹ tới cả tuần.Hằng thèm được tắm cho sạch hết  những thứ nàng vừa bị bắt buộc phải ăn, nhưng chẳng phải chính nàng đã thèm khát, ao ước nó sao? Hằng đứng cho nước lạnh xối dọc theo người, hai tay chậm rải xoa khắp người, nàng vừa tắm vừa nghĩ tới Tuyền và giật mình khi thấy Tuyền cũng trần truồng đứng ngay cạnh đang say sưa ngắm nhìn cơ thể nõn nà khoẻ mạnh của nàng. Cái giống đực của Tuyền ngật ngưỡng với cái đầu bóng đỏ. Hằng cảm thấy một dòng nước âm ấm từ từ rỉ ra từ âm đạo. Tuyền với vẻ đầy thích thú quan sát cơ thể con cái đang run lên dâm đãng, thèm khát, Hằng đã lâu lắm không ân ái với chồng. Tuyền đứng áp chặt vào người nàng làm nàng cảm thấy chếnh choáng, dương vật gã tạo ra một cảm giác nóng bỏng giữa hai mông nàng, hai tay gã vuốt ve hai bầu vú tròn trịa nở nang với hai núm màu đã chuyển sang thâm thâm, cương cứng của nàng - hai bầu vú thiếu bàn tay người đàn ông chăm sóc và chồng nàng cũng không bao giờ giày vò nó mỗi khi làm tình để tỏ thái độ yêu và tôn trọng nàng.
Cặp vú Hằng nóng rực. Liên tuy mới mười bảy, nhưng so với vú Hằng thì vú của nó đã bắt đầu chảy nhão vì nó làm tình quá nhiều và bị bóp đến chảy ra. Thực ra thì Tuyền cũng không ngờ rằng nó không còn phải là người duy nhất con Liên cần đến, gần năm tháng nay, con Liên còn ái ân với Nguyên là người đệm đàn piano cho nó ngay trong phòng tập ở Nhạc Viện. Mẹ Nguyên bỏ bố con nó trốn đi ra nước ngoài từ lúc nó còn nhỏ nên nó lớn lên thiếu sự âu yếm của một người đàn bà, do đó mỗi khi chộp được con Liên là nó nhào vú con bé như người ta nhào bột mì, không hề nới tay.
Tuyền luồn một tay xuống bụng dưới nàng, dùng hai ngón tay lách vào trong người Hằng, nàng hơi giãy lên:
- Đừng Tuyền. - nhưng Hằng chưa kịp nói  hết câu thì nàng đã cứng người lại.  Từ phía sau Tuyền ngoạm lấy cái cổ cao thon thả của nàng như một con hổ ngoạm  mồi. Cảm giác của một người đàn bà  phản bội chồng chưa kịp bùng lên đã bị ngọn lửa ái ân lấn át mất. Cũng là vì  Hắng muốn điều này cơ mà. Khi gã nhả con mồi thì trên gáy nàng đã có một vết quầng đỏ. Tuyền giữ chặt lấy hông của  Hằng một chân gã luồn vào dạng hai chân Hằng rộng sang hai bên, trong khi gã vẫn bú mớm cổ và tai nàng làm nàng bủn rủn chân tay. Hai ngón tay của  Tuyền vân vê hai mép thịt hồng hồng đầy đặn ở chính giữa khe của nàng, sau đó chúng bắt đầu xoáy vào sâu bên trong và tỳ mạnh ra phía trước, Hằng chỉ thiếu chút nữa thì xón đái ra tay Tuyền. Không còn kiềm chế nổi mình, Hằng đưa tay tìm con cặc Tuyền và nhích chân cao hơn, nàng tì dương vật vào giữa hai mép thịt màu đỏ hồng ướt nhoét, một tiếng "oách" khe khẽ vang lên và cả con đực khổng lồ của Tuyền đã nằm gọn trong người nàng. Tuyền bắt đầu nắc Hằng đều đều, Hằng rên lên khe khẽ và nhắm mắt lại tận hưởng khoái lạc từ những cú thúc từ phía sau. Hằng dùng móng tay khều khều vào hai hòn dái làm Tuyền cứ hít hà ngây ngất. Dương vật hắn trong cương cứng như muốn vỡ tung ra. Hằng thót bụng mỗi khi dương vật vào, hai mép âm đạo thít chặt lấy dương vật Tuyền. Gã bỗng cắn mạnh vào vai Hằng, cong người lên và bật ra tiếng rên, với kinh nghiệm của đàn bà đã có chồng, Hằng hiểu ngay là Tuyền chuẩn bị phụt tinh trùng - nàng vội hất tay Tuyền ra để thoát thân, nhưng không kịp nữa rồi, hai tay Tuyền vẫn ôm chặt bụng nàng, dương vật gã giật lên từng hồi trong âm hộ nàng, những luồng tinh dịch nóng bỏng đã tưới đẫm âm đạo. Hằng tê dại, đờ đẫn bấu móng tay vào da thịt gã đau điếng. Tuyền thở ra khoan khoái. Hằng khẽ nghiêng người hôn lên môi Tuyền đằm thắm rồi đẩy gã ra.

Thay lời kết : Liên sau hôm đó chuyển tới ở hẳn nhà bà ngoại. Ít lâu sau, Hằng và Tuyền lên thuyền vượt biên và họ được định cư tại Thụy Sĩ. Tới nơi Hằng sinh cho Tuyền hai đứa con giống gã như đúc.
Hết

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

truyện sec học sinh đại hiệp hồn

Sơn Tây mây mù vân vũ "Lạc hà sơn trang" , từng là nơi một vị đại hiệp danh trấn thiên hạ ở, đại hiệp này họ Hoa tên thiên hồng, võ lâm nhân sĩ thời tống triều… hoa thiên hồng tên thật của đại hiệp ,ngoại hiệu mà mọi người xưng tụng ông tên là "Thiên tử kiếm". Hai mươi năm trước, trên giang hồ tà ma trỗi dậy, ngày u ám không mặt trời, hoa thiên hồng độc vãn xông vào hang ổ tà ma, dương cao chánh nghĩa, trải qua vô số lần xuất sanh nhập tử, dục huyết khổ chiến, rốt cục đánh tan yêu khí, đem lại bình yên cho võ lâm , từ đó khai sáng cục diện mới. Hoa thiên hồng võ công cái thế, danh dự như rồng, tựa như mặt trời giữa trưa, trong chốn võ lâm chánh phái nhân sĩ, chính là thái sơn bắc đẩu, kể cả phàm phu tục tử không ai không biết hoa thiên hồng cả. Hai mươi năm trôi qua, trên giang hồ vẫn thái bình cục diện, có thể nói tất cả đều là hoa thiên hồng ban cho. Nhưng đáng tiếc đại hiệp anh hùng năm nào, tại mười năm trước đột phát bệnh nặng bổng dưng qua đòi càng làm kẻ ác hưng phấn mừng rỡ . Bởi vì "Lạc hà sơn trang" ngay hai mươi năm trước đã không còn trong chốn võ lâm, không cùng người trong võ lâm lai vãng bởi vậy người trong giang hồ cũng không biết "Thiên tử kiếm" hoa thiên hồng đã qua đời . Hoa vân long, "Thiên tử kiếm" hoa thiên hồng chính là con trai duy nhất, xuất sanh võ lâm thế gia, thuở nhỏ đã sống qua cuộc sống trên nhung lụa của một thiếu gia , đại nương tần uyển phượng chính là hoa vân long di mụ, trên giang hồ nổi danh thần y. Nhị nương bạch quân nghi chính là mẹ ruột hoa vân long trên giang hồ nổi danh mỹ nhân đệ nhất. Tần uyển phượng sanh ba tỷ muội - Đại tỷ hoa mỹ quyên, Nhị tỷ hoa mỹ ngọc, tiểu muội hoa mỹ linh. ngoài ra hoa vân long còn có bà ngoại là văn tuệ vân. Trong nhà ngoài nha hoàn, tỳ nữ vốn gia trang cũng có trang đinh nhưng là từ khi hoa thiên hồng qua đời sau này, hoa môn văn thị - văn tuệ vân đuổi tất cả trang đinh trong gia trang, bởi vậy bây giờ "Lạc hà sơn trang" chỉ có hoa vân long duy nhất là nam tử, điển hình "Âm thịnh dương suy". Hoa thiên hồng qua đời thì hoa vân long sáu tuổi, năm nay hoa vân long đã mười sáu tuổi , bởi vì hoa vân long chính là dòng máu duy nhất của hoa gia nên cả nhà nhân đều thập phần trân ái. Bạch quân nghi, di mụ đối với hoa vân long thập phần thương yêu, chiếu cố mọi việc đều theo ý thích hoa vân long. Đặc biệt tần uyển phượng, đừng xem nàng không phải hoa vân long là con ruột mẫu thân nhưng sủng ái hoa vân long một chút cũng không thua hoa vân long mẹ ruột - bạch quân nghi. Hoa vân long cùng với bạch quân nghi ở tại "Doanh viên", "Doanh viên" kì hoa dị thảo khắp nơi, phong phi điệp vũ, địa thế rất đẹp,tiểu viện u tĩnh hoa cỏ vờn quanh vô cùng tươi đẹp. Tại gia trang chúng ta mỗi người đều có tiểu viện của chính mình, mọi người đối hoa vân đều rất ưu ái, thật tâm chiếu cộ, bội phân gia sủng ái.

Từ nhỏ hoa vân long theo mẫu thân bạch quân nghi ngủ chung , đến khi hoa vân long tám tuổi không biết vì sao mà mỗi buổi tối trên giường bạch quân nghi nhìn hoa vân long sững sờ rồi sau ôm hoa vân long thường xuyên vuốt ve cả người cao thấp của hoa vân long ,có khi ngay cả hoa vân long bảo bối cũng không buông tha, mỗi ngày đều thân thiết ôm ấp vuốt ve hoa vân long một đoạn thời gian. Bạch quân nghi thường nghĩ thân thể không thoải mái thì để hoa vân long xoa bóp cho nàng, trên người nàng mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh làm tôn lên vóc người đầy đặn, bộ ngực no tròn da thịt mềm mại bóng loáng nhiều co dãn vuốt ve phi thường thoải mái. Mùa hè khi hoa vân long tám tuổi ,vào một đêm tối đã xảy ra một sự kiện đối hoa vân long khi còn sống ảnh hưởng rất lớn khiến hoa vân long cả đời khó quên. Ngày đó buổi tối,hoa vân long cùng bạch quân nghi trên giường ngủ , bạch quân nghi vẫn như mọi ngày ôm ấp ,vuốt ve,xoa bóp hoa vân long , nhưng hôm nay nàng cảm thấy bụng không thoải mái, làm cho hoa vân long đang nằm nhu thuận trong lòng nàng thấy vậy liền đôi ngọc thủ để lên bụng bạch quân nghi nhẹ nhàng,khe khẽ xoa nắng bổng cảm thấy tiểu phúc bạch quân nghi vô cùng mềm mại bóng loáng, co dãn mười phần. Liền vỗ về thập phần thoải mái, đôi mắt bạch quân nghi lộ ra bộ dáng thập phần sảng khoái . Hoa vân long ngọc thủ vẫn tiếp tục, bất tri bất giác đã xuống tới khố hạ của bạch quân nghi cách tiểu tiết khố một mảnh lông mao đen nhánh, cảm giác ấm áp như tiểu bánh bao nhưng lai nhu nhuyễn ướt át không có giống hoa vân long bảo bối, bạch quân nghi cũng không đề phòng bị hoa vân long chạm tới nơi đó, "A" một tiếng duyên dáng gọi to mặt sanh xuân, mị nhãn , hai chân nhẹ nhàng khép lại. Hoa vân long ngây ngốc hỏi :
"mẹ, sao bảo bối của người sao không giống như của long nhi ?" Bạch quân nghi vừa nghe, "Cười khúc khích" một tiếng nở nụ cười:
"Long nhi, ngươi là sỏa tiểu tử, sao ma giống với mẹ đây? Cũng tốt, mẹ day cho ngươi, miễn cho ngươi lớn cái gì cũng không hiểu để bị chê cười. Của ngươi là các ngươi nam nhân đặc hữu bảo vật, chúng ta đàn bà,phụ nữ thì không có giống như vậy."
"vậy đàn bà,phụ nữ chính là như thế nào?" Hoa vân long tiếp tục hỏi:
Bạch quân nghi cố ý đậu hoa vân long.
"mẹ, cho long nhi xem đi " Hoa vân long đưa ra một thỉnh cầu.
"Thối, ngươi là tiểu tử thúi dám có chủ ý với mẹ." Bạch quân nghi mặt đỏ hồng có chút mềm lòng. "long nhi không hiểu mẹ dạy cho long nhi đi " long nhi van nài bạch quân nghi, van cầu mẹ mà không phải nói long nhi lớn lên cái gì cũng không hiểu sẽ bị người chê cười sao? ngài không cho long nhi xem, vậy long nhi không phải hoàn không hiểu sao? Van cầu mẹ mà, để cho long nhi nhìn xem " Hoa vân long lòng hiếu kỳ nổi lên, tiếp tục cầu khẩn .Bạch quân nghi vẫn còn ngại ngùng không cho hoa vân long xem, nhưng trải qua hoa vân long cầu khẩn, nàng bị hoa vân long bám lấy không thể làm gì khác hơn là đáp ứng hắn.

Nnhưng nàng còn nói: "xem có thể bất quá ngươi ngàn vạn lần phải nhớ kỹ không thể để người khác biết."
"Tốt mẹ, long nhi cam đoan không nói." Bạch quân nghi đứng dậy cởi đi tiết y rồi ngồi trên giường kêu hoa vân long tới rồi nàng mở phim sex hot hai chân trong lúc đó đỏ mặt nói:
"Xem đi, dù sao ngươi năm đó chính là từ nơi đó đi ra . Khi đó cũng thấy rồi chỉ bất quá ngươi tuyệt đối không nhớ rõ thôi. Ngươi này tiểu tử thúi, thực ra tấm lòng mẹ đã chết theo ba ngươi rồi, mẹ sao ma đụng phải ngươi là tiểu oan gia. Vừa thấy ngươi, mẹ tựu không còn chủ ý "
Khi đó hoa vân long mới tám tuổi, còn không biết thưởng thức ngọc thể mê người của bạch quân nghi , theo hướng nàng mở hai chân trong lúc đó vừa nhìn chỉ thấy hai mép âm hộ đầy đặn giống như con sò to đang mở ra, âm mao không dài nhưng rất nhiều bao phủ hai bên làm nổi lên âm hộ đang nở rộ, giữa có một cái như ẩn như hiện như hạt đậu hồng hông trông rất là mê người, hạt đậu đã có chút ươn ướt tất cả đều có nhiệt khí nóng bỏng.
"mẹ, các ngươi đàn bà, phụ nữ đồ vật thật là lạ nha? sao ma nhìn rất đẹp mắt?"
"A, hảo tiểu tử, còn thiếu một điểm, chỉ biết thưởng thức đàn bà,phụ nữ đồ vật thôi à? Chúng ta đàn bà,phụ nữ đồ vật tên là" âm hộ ", dân gian cũng có kêu " lồn"(cái này mình nói cho nó VN con bên tàu nó kêu "tiểu huyệt" nếu các bạn không thích thì mình đổi lại :D).
Bạch quân nghi giảng giải cho hoa vân long mặt đỏ như hoa đào nở rộ . Nàng đại khái nói hoa vân long không hiểu ,lại ngồi xuống lấy tay chạm vào âm hộ nàng chỉ hoa vân long giảng giải:
"này là lông mao, các ngươi nam nhân giống nhau kêu âm mao, tiểu đậu phía dưới nhô lên kêu là âm hạch, phía dưới âm hạch là hai phiến thịt đang tách ra gọi là đại âm thần(vn gọi là mép lồn cho các huynh dể hiểu cac huynh thich dung từ nào thì pm để đệ còn chỉnh lại). Tách ra hai phiến đại âm thần, bên trong là hai phiến thịt kiều diểm ướt át gọi là tiểu âm thần(vn gọi là mép trong cac huynh thich dung từ nào thì pm để đệ còn chỉnh lại). Tách ra tiểu âm thần nơi này có hai lỗ, gọi là động khẩu bởi vì bên trong đều có nhục động, mặt trên phía trước tiểu khẩu gọi là niệu đạo , bên trong là nhục động niệu đạo, đàn bà, phụ nữ niệu niệu dụng chính là thông đạo này. Phía dưới này kêu âm đạo khẩu, âm đạo phía trong là nhục động chính là âm đạo, âm đạo chính là nơi sanh tiểu hài tử . Giữa hai phiến tiểu âm thần mặt trên phía trước hội hợp giống hạt đậu nhỏ mềm mại gọi là nhục hạch , đã bảo âm đế chúng ta đàn bà,phụ nữ địa phương trên người tối mẫn cảm " bạch quân nghi lấy tay nhẹ nhàng khe khẽ xoa nhẹ âm đế vài cái, âm đế có chút to ra nổi lên.
"mẹ, sao mà nam nữ lớn lên không giống với nhau?" Hoa vân long không giải thích được khó hiểu hỏi.
"Quai nhi, đó là kiệt tác trời tạo ra trên con người, cũng là nguồn suối vui sướng lớn nhất trong cuộc sống. Chúng ta nữ nhân sinh ra trên người nhục động để cho các ngươi nam nhân nhục côn chính là cho các người đến sáp chúng ta đàn bà,phụ nữ cái này kêu là giao hoan. Đây là trong cuộc sống tối vui sướng cứ như vậy loài người mới có thể kéo dài mới có thể sanh tiểu tử, con mới có thể từ nhục động của chúng ta sanh ra "
"vậy long nhi là từ trong động sanh ra sao?"
"Đương nhiên , ta là mẹ ngươi, ngươi không từ mẹ trên người sanh ra, thì từ ai sanh ra đây".

Sanh ngươi chính là lúc mẹ rất đau."
"thật vậy sao mẹ?"
"đương nhiên ,còn có mặt mũi hỏi .Ngươi ngẫm lại lúc ngươi sanh ra mặc dù rất nhỏ nhưng cũng là một khối to từ âm đạo mẹ đi ra, mẹ có thể không đau sao?" Bạch quân nghi cố ý nghiêm mặt.
"mẹ, đã khiến người chịu khổ cám ơn người, long nhi sao mà báo đáp ân sinh thành đây?" tám tuổi, hoa vân long đã hiểu được hiếu kính mẫu thân bạch quân nghi,
"Sỏa long nhi, người làm mẹ khắp thiên hạ có ai sinh con là vì để con mình báo đáp làm gì có đạo lý ấy? Không cần ngươi báo đáp, chỉ cần ngươi ái mẹ, hiếu kính mẹ là được." Bạch quân nghi ôn nhu địa nở nụ cười hiền lành hòa ái.
"mẹ, long nhi đương nhiên yêu người, đương nhiên hiếu kính người." Hoa vân long nghe bạch quân nghi nói xong lấy tay nhẹ nhàng khe khẽ sờ sờ âm đạo xinh đẹp của nàng từ nhung nhuyễn mềm mại đên dần dần cứng lên cho đến lúc cơ thể của bạch quân nghi nhu nhược vô cốt thì hỏi:
"mẹ, sao ma no lại cứng lên vậy?"
"Tiểu tử thúi cũng cho ngươi mà ra? Đàn bà,phụ nữ đồ vật này tại lúc bị khích thích thì có chút cứng lên bành trướng, giống đồ vật của nam nhân các ngươi khi bị khích thích thì dựng đứng lên như mộc côn bành trướng gấp đôi tả hữu hai bên đạo lý giống nhau" .
"mẹ, long nhi bảo bối vì sao không cứng lên? Còn có, long nhi thấy sao ma không có âm mao ?"
"Sỏa long nhi, ngươi còn nhỏ, chờ ngươi trưởng thành âm mao sẽ sanh đi ra đến lúc đó ngươi cũng sẽ biết , bảo bối cũng sẽ trương cứng lên. Hơn nữa mẹ cam đoan ngươi ngạnh đứng lên so với người khác hùng tráng hơn vài lần."
"vậy khích thích là gì? Long nhi bây giờ sao không biết?" Hoa vân long lại hỏi.
"kích thích chính là dục vọng giao hoan , ngươi còn nhỏ khi lớn lên sẽ biết."
"Nguyên lai là như vậy nha, mẹ nơi này của người bây giờ có chút cứng lên, theo người thuyết pháp chính là người đang bị khích thích, nói cách khác người đang suy nghĩ?" Hoa vân long vuốt âm hộ bạch quân nghi nói.
"mẹ, người sao mà bộ dáng giống như người nói? ta với ngươi là mẹ ruột nha."
Bạch quân nghi có chút tức giận. Hoa vân long liền an ủi bạch quân nghi :
"mẹ, long nhi nói giỡn với người đấy mà, không nên giận long nhi mà."
Hoa vân long năn nỉ bạch quân nghi .
"mẹ biết ngươi cùng mẹ hay nói giỡn, mẹ không trách ngươi sẽ không cùng ngươi so đo? Tiểu tử thúi, thật sự là trời sanh phong lưu , ngươi con nhỏ đã giỡn nữ nhân, hơn nữa đùa giỡn là mẹ ruột ngươi." Bạch quân nghi với hoa vân long nổi lên nụ cười vui vẻ. "mẹ, long nhi không phải đùa giỡn người, long nhi thị thật sự yêu người . Được rồi, người không phải nói nam nhân dụng nhục căn sáp đàn bà,phụ nữ nhục động chính là sự vui sướng nhất của nhân gian sao? người tại nơi đó cương lên nói rõ người cũng bị khích thích? người còn nói là dạy cho long nhi ,vậy ý tứ không phải nói người cũng muốn cùng long nhi không phải sao? vậy để cho bảo bối của long nhi cắm vào người để cho người hưởng thụ niềm vui sướng lớn nhất trong cuộc sống ".

"Người nói đi có được hay không?" Hoa vân long nài nỉ
"Con đúng là tiểu tử hạ lưu?" Bạch quân nghi thật sự tức giận liền tát vào mặt hoa vân long. Từ nhỏ hoa vân long đã được bạch quân nghi cùng tần uyển phượng các nàng nhất mực sủng ái cho tới bây giờ không ai đánh hoa vân long một cái nào đây là lần đầu bạch quân nghi đánh hoa vân long. Hoa vân long bị đánh đau quá vừa khóc vừa hỏi:
"mẹ, người sao mà đánh long nhi? Long nhi nói sai điều gì à?"
Bạch quân nghi vừa thấy hoa vân long khóc đau lòng liền đưa ngọc thủ vuốt ve má hoa vân long diệu dàng nói:
"để cho mẹ xem thử ,mẹ đánh long nhi có đau không? Long nhi không khóc, long nhi không khóc , là mẹ không tốt long nhi còn nhỏ không hiểu sự, không phải cố ý ô nhục mẹ, mẹ không nên đánh ngươi, xin lỗi." Bạch quân nghi vừa nói vừa nhẹ truyen sec hoc sinh nhàng xoa chổ bị đánh của long nhi chính mình cũng khóc. Hoa vân long vừa thấy bạch quân nghi khóc, lập tức hiếu tâm nổi lên lập tức dừng khóc an ủi bạch quân nghi :
"mẹ, người đừng khóc, long nhi đừng khóc, người cũng đừng khóc mà." Bạch quân nghi thấy hoa vân long dừng khóc cũng mín khóc lại ôn nhu dùng môi hôn lên mặt hoa vân long :
"Hảo, chúng ta đều không khóc." Hoa vân long lại nhỏ giọng ngập ngừng hỏi:
"mẹ, người vừa rồi đánh ta bởi vì long nhi nói sai điều gì à? Long nhi cũng không biết ý tứ chỉ là tưởng báo đáp người."
"ngươi nghĩ như vậy là báo đáp à? mẹ nói là ngươi làm với người khác thì không sao? Ta là mẹ ,ngươi là con ruột của mẫu thân ,ngươi tiểu tử này sao lại có ý nghĩ này với mẹ ruột ?" Bạch quân nghi lại đánh hoa vân long một cái, bất quá lần này rất nhẹ nhàng không giống với lần trước vừa ôn nhu lại hiền lành tựa như vuốt ve hoa vân long tiếp theo nàng nở nụ cười.
"tại sao long nhi không thể? vì sao thế mẹ, long nhi không thể cùng người làm chuyện đó? Người không phải nói đó là chuyện vui sướng nhất nhân gian sao?"
"Nhìn ngươi gấp gáp kìa, mẹ giảng lại cho ngươi nè ngoại trừ vợ chồng ra thì người thân không thể làm chuyện đó được, đặc biệt là có quan hệ huyết thống như chúng ta là…mẹ con ruột nếu quan hệ thì lại càng không thể."
"vì sao lại không được cùng với thân nhân làm chuyên…đó ? cùng với thân nhân làm chuyện…đó thật là có ý tứ? Chẳng lẻ cổ nhân định ra chúng ta nhất định phải tuân theo sao?" Bạch quân nghi vừa nghe hoa vân long nói liền nở nụ cười:
"ngươi thật sự là tiểu tinh linh cổ quái từ nơi nào có ý nghĩ đó?"
"mẹ, long nhi thật sự muốn cùng người ……" nói đến đây hoa vân long lại hỏi:
"mẹ, người vừa rồi nói cái chuyện …đó gọi như thế nào?"
"Giao hoan."
Bạch quân nghi thuận miệng nói ra hai má lập tức ửng hồng.
"mẹ, long nhi thật sự muốn cùng người. Long nhi rất yêu người mà, nghe người nói là đó là chuyện rất vui sướng , vậy thì tại sao mà không cho long nhi cùng mẹ làm chuyện…đó? Long nhi thật sự tưởng tượng không ra chuyện đó làm sao mà vui sướng được,long nhi thật không biết làm cách nào để mẹ hay một người nào đó sung sướng được?

"mẹ, long nhi rất yêu người, thật sự rất là yêu người nếu rời mẹ long nhi không biết làm gì cã." Hoa vân long lấy tay đặt lên người bạch quân nghi lay nhẹ. Bạch quân nghi nghe được cực kì chấn động, ôm đầu hoa vân long thâm tình nhìn kỹ hoa vân long sợ run nửa ngày thân mật ôm hoa vân long nói: "con trai cưng, ngươi đối mẹ thật tốt nghe ngươi nói yêu mẹ làm cho mẹ cảm động cực kỳ, mẹ cũng không muốn rời xa ngươi mẹ cũng rất yêu ngươi, được rồi ……" nói đến nơi đây lại ngừng lại hình như đang đưa ra quyết tâm tư tưởng nàng đang đấu tranh cực kỳ kịch liệt. Nhưng là bạch quân nghi dù sao cũng có Miêu Cương huyết thống, làm việc theo hướng không theo chánh đạo, chung quy nàng hạ quyết tâm nói:
"Hảo, chúng ta sẽ cùng làm chuyện đó, bất quá bây giờ ngươi còn nhỏ hoàn không thích hợp làm…chuyện đó vừa rồi ngươi không phải nói bảo bối của ngươi không không cứng lên sao? Bảo bối không cứng vậy sao ma đâm vào đây?"
"đâm vào là sao ?" Hoa vân long thắc mắc hỏi .
"Sỏa tiểu tử, đâm vào mà cũng không hiểu mà muốn cùng mẹ ruột giao hoan. Mẹ nói cho ngươi đàn bà,phụ nữ bình thương âm đạo bị bịt kín khi bị ngươi kích thích mới nở to ra, vì như thế tiểu bảo bối không dựng cứng lên lại vừa mềm vừa ngắn thì sao mà đâm vào ? Cho dù mẹ đã sanh ra ngươi, âm đạo đã giãn nở, ngươi dám chắc cũng không đâm vào được còn chưa nói đến xử nữ âm đạo sao mà làm, động khẩu xử nữ còn có màng trinh ngăn trở ngươi không thể tiến vào." Bạch quân nghi đè nén xấu hổ giảng hoa vân long và cũng cấp con ruột mình một khóa giáo dục giới tính.
"Vậy là xử nữ có màng trinh à? vậy màng trinh của người ở nơi nào? cho long nhi nhìn xem thử."
"Xử nữ chính là chưa có để nam nhân chơi , màng trinh chính là tiêu chí của xử nữ , mẹ đã sanh ra ngươi thì làm gì còn có màng trinh? nó chính là một tầng da sinh trưởng ở trong âm đạo của đàn bà hình thành một bình phong trong âm đạo, nam nhân bảo bối cắm vào âm đạo đàn bà đầu tiên từ màng trinh đi vào, vừa vào liền phá vở màng trinh đàn bà sẽ có một ít huyết, màng trinh vừa vỡ đàn bà,phụ nữ từ cô gái chánh thức biến thành nữ nhân, ngươi xem mẹ nơi này ……" Nói xong bạch quân nghi vạch hai mép lồn của mình để cho hoa vân long xem:
"Đây là màng trinh bị cha ngươi phá lưu lại. Sau này ngươi muốn cùng đàn bà,phụ nữ giao hoan, sẽ từ điểm này đẻ phán đoán nàng có đúng hay không xử nữ, có thể hay không lấy ngươi. Tốt lắm không nhiều lời nửa, mẹ nói cho ngươi bây giờ ngươi tuyệt đối không được. Sỏa tiểu tử, chờ ngươi lớn lên tới một6 tuổi, chính thức trưởng thành mẹ nhất định cho ngươi. Long nhi, vì ngươi ngày sau võ học đạt cảnh giới cao, ngươi trước mười sáu tuổi nhất định không thể phá thân ngươi đáp ứng mẹ nha?"
"mẹ, long nhi nghe ngươi ." Hoa vân long hướng bạch quân nghi thề.
"Tốt lắm chúng ta ngủ, buổi tối hôm nay ngươi ngàn vạn lần không thể ra ngoài nói lung tung, chỉ có ngươi biết ta biết không thể để người thứ 3 biết, bằng không mẹ không có cách nào khác cùng người chỉ có đường chết ." Bạch quân nghi dặn dò hoa vân long.
"mẹ, người yên tâm đánh chết long nhi cũng sẽ không nói ." Bất quá, từ buổi tối ngày đó hoa vân long vì bạch quân nghi nên luyện công có nhiều tiến độ. Vì chiếu cố hoa vân long, bạch quân nghi chỉ phái một người làm tiểu nha hoàn tên tiểu oanh hầu hạ hoa vân long, nàng với hoa vân long cùng tuổi không còn thân nhân, nàng lại cơ trí rất hiểu nhân ý lớn lên cũng xinh đẹp, hoa vân long rất hài lòng. Bất quá , hoa vân long lúc ấy hoàn toàn hiểu được tại sao phải đáp ứng yêu cầu của bạch quân nghi, sau này hắn thành tài mới chậm rãi hiểu được. Một nguyên nhân khác bởi vì hoa thiên hồng đột nhiên qua đời, bạch quân nghi đã dồn toàn bộ yêu thương lên người hoa vân long, tại cổ đại mà nói nữ tử xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử, vốn chính là chuyện thiên kinh địa nghĩa . Và một nguyên nhân khác là bởi vì hoa vân long tự thân chính là nguyên nhân. Sau này hoa vân long từ bạch quân nghi mới biết được một sự tình: khi hoa vân long được một00 ngày thì bạch quân nghi từng thỉnh tướng sĩ nổi danh vì hoa vân long xem tướng, lúc ấy tướng sĩ nhìn khuôn mặt hoa vân long chỉ trong chốc lát đạo tâm xúc động tự như thấy cái gì vừa như không muốn tin tưởng vổ vào trán, lẩm bẩm nói:
"Vừa là họa? vừa là phúc?"